Y Phong không nói lời thừa thãi, đối phương vừa hạ xuống, gã lập tức lao đến. Gã ra tay chính là sát chiêu trong Tử Diệu Thần Quyền, Tử Dương Diệu Thiên, theo quyền mang bộc phát, mặt trời do sấm sét ngưng tụ nở rộ, uy áp lôi đình khủng bố giáng xuống người Cơ Lăng Phong. 

 

“Phượng Hoàng Triển Sí!” 

 

Cơ Lăng Phong lập tức tuốt đao khỏi vỏ, đao quang lóe sáng, sau lưng gã như có phượng hoàng dang cánh, ánh đao rực rỡ vẽ ra vệt đỏ rực. 

 

Keng keng keng keng! 

 

Đao này như hút hết linh khí thuộc tính hỏa giữa trời đất, sau khi chém nát quyền mang, hóa thành con phượng hoàng do ánh lửa ngưng tụ lao thẳng về phía Y Phong. 

 

Con ngươi Y Phong co rút, dị tượng phượng hoàng mà người thường ngưng tụ, gã vốn không coi ra gì. 

 

Nhưng Cơ Lăng Phong đến từ Thần Hoàng Sơn, có được truyền thừa phượng hoàng, thậm chí tu luyện Phượng Hoàng Thánh Điển trong truyền thuyết. Con phượng hoàng nhìn như chỉ là hư ảnh kia, ẩn chứa áp lực vô cùng cổ xưa, sức sát thương cực kỳ đáng sợ. 

 

Ầm ầm ầm! 

 

Sấm sét trên người Y Phong bùng nổ, gã liên tiếp tung ba quyền, mỗi quyền đều lùi về sau mấy bước. 

 

Sau ba quyền, cuối cùng đứng vững, đánh tan được ảo ảnh phượng hoàng. 

 

“Phượng Hoàng Hoa Khai!” 

 

Cơ Lăng Phong nở nụ cười, thanh bảo đao thon dài trong tay nhẹ nhàng vung lên. 

 

Có ánh lửa nhạt ngưng tụ thành đóa hoa kỳ dị, khi hoa nở trong chớp mắt, phượng hoàng hót vang chín tầng trời, lá bay đầy trời, ngay trên mặt đất cây thần Ngô Đồng theo thế mà mọc lên. 

 

Gã rất nhẹ nhàng, đao pháp cũng rất phiêu dật, không chút ngang ngược nào. 

 

Thậm chí khiến người ta cảm thấy vô cùng đẹp đẽ, nhưng Y Phong vô cùng khó chịu, dùng hết toàn lực, vẫn bị đóa hoa Phượng Hoàng này đánh bay ra ngoài. 

 

“Hỏa Phụng Thần Quang!” 

 

Dưới gốc cây ngô đồng, Cơ Lăng Phong chém đao ra. 

 

Đao trông hết sức bình thường, nhưng trong tay Cơ Lăng Phong trở nên vô cùng quái dị, nơi nào đao mang đi qua, hư không vặn vẹo, không gian hỗn loạn. 

 

Lờ mờ có chút tương tự với Vô Song Phong Lôi Trảm của Lâm Nhất. 

 

Dù cho Y Phong có thánh văn Thôn Phệ, có thể nuốt đi ba phần uy lực của chiêu đao này, có Tử Lôi Thánh Điển phản chấn vết thương. 

 

Nhưng cũng chỉ cản được hai đao, đến đao thứ ba thì lôi quang trên người bị chém vỡ, đao thứ tư lập tức phun máu bay ngược ra ngoài. 

 

“Trời ơi, đây là áp đảo hoàn toàn rồi!” 

 

“Cơ Lăng Phong đứng đầu bảng Long, quả nhiên có thủ đoạn, chẳng lẽ sau khi Kiếm Kinh Thiên rời đi thì không ai có thể lay động được vị trí của gã nữa, đứng đầu bảng Long không phải ai cũng có thể làm được.” 

 

“Thật không ngờ, ta tưởng ít nhất Y Phong có thể đấu ngang tay với gã.” 

 

“Biết là Y Phong khó mà thắng, nhưng không ngờ chênh lệch lớn đến vậy, ta đoán ba người đứng đầu bảng Long và những người khác trong hạng mười không cùng đẳng cấp.” 

 

Quá mạnh! 

 

Mọi người trên quảng trường Lôi Huyết, chứng kiến thực lực chân chính của Cơ Lăng Phong, toàn bộ đều bị chấn động. Từng người há hốc mồm, trong mắt toàn là vẻ không thể tin nổi. 

 

Thạch Phong, Ngạn Thiết và Kiếm Khách Mây đứng bên cạnh Lâm Nhất, cũng vô cùng kinh ngạc. 

 

Không ngờ Y Phong bị áp đảo thê thảm như vậy! 

 

Thật sự có phần bi thảm, rõ ràng gã đã dốc hết toàn lực, nhưng Cơ Lăng Phong nhẹ nhàng đánh cho gã liên tục phun máu. Thanh đao đó trong sự bình thản bộc phát sức sát thương kinh người, có thể nói là chấn động thế gian. 

 

Đây chính là thực lực của Cơ Lăng Phong! 

 

Đứng đầu bảng Long, tuyệt đối không phải là danh hão huyền. 

 

Sau khi Kiếm Kinh Thiên rời đi gã nhanh chóng trỗi dậy, ngồi vững ở vị trí đứng đầu bảng Long Vân, gần hai năm chưa từng bị soán ngôi. 

 

Trong thời gian đó không phải không có ai đến khiêu chiến gã, nhưng không ngoại lệ đều thất bại. 

 

Cho nên khi gã xuất hiện ở quảng trường Lôi Huyết, gã vô cùng bất mãn với trà hội võ đạo, đặc biệt là câu nói của Thu Sơn Quân rằng mọi người đều có tranh cãi với người đứng đầu bảng. 

 

Tuy vậy Tiêu Nguyên Khải của Thiên Đạo Tông và Thu Sơn Quân, vẫn giữ vẻ khiêm tốn không phô trương, vị trí đứng đầu bảng Long thực sự vẫn chưa thể nói là đã xác định. 

 

Kiếm Khách Mây trầm ngâm nói: “Thật ra trước đó khi Y Phong đánh bại Thanh Sương Quân cũng đã rất chật vật, nếu không có thánh văn Thôn Phệ, chắc chắn hắn không phải là đối thủ của Thanh Sương Quân.” 

 

Lâm Nhất lắc đầu nói: “Nói như vậy cũng đúng, nhưng vẫn không thể xem thường Cơ Lăng Phong.” 

 

Từ khi trà hội võ đạo bắt đầu, hắn chưa từng cảm nhận áp lực từ bất kỳ ai, nhưng đao pháp của Cơ Lăng Phong này thực sự khiến hắn cảm nhận áp lực rất lớn. 

eyJpdiI6Ing3STZjWll2Q2IzR1dkMWd2dzd2bnc9PSIsInZhbHVlIjoiakNLcjVsVFBtdm5sYnRNWmZFY1wvVUtKNmNNNm5vcUZiTDB6ckxkMDlHT1NITVhpNm9JM3ZpbDZTRHhwMXVqZDAiLCJtYWMiOiI4ZjE3ZGMwMTAzN2FhN2RkOGRmZjJhYjI1N2JkZGM5NDkxNzkxMjU0MWU3Y2M0MWE5OTYzYjRhMDJjZjA0YWU1In0=
eyJpdiI6InFlZE16ZHFHbzh1c3gwU1lMcHVBRGc9PSIsInZhbHVlIjoiRExseE8yYTl2TzRMbFB2WUxPeU9aa0tJa0l2V0xId3RJN3V4Q0U0bFhFdnpHZXA3QVJqZ3NrOEpzQ0pBY3I1cjVGdlN2R2czRWNcL2tLXC9WbnZLa1hwcThQZ2tIR0RJWEF6aU5zYzYyZFRsSjcwK3hEZmtpbkRWd3hBYWRzeUpsVjBcL0dWOGZPNVpUWFwvUUVOR1d4aVVcL0xRc3RIR2tSSHpBclpWMlZ1V08xdDErVVo4amxmVjBuRXl3ajMyXC9EODR5enZqc2p3OXZPbjBzWCt5eXB3WlFlb1E3TzFyNDVmXC9NdmdcL1VJZ29TWjdPMHF4NmRBbWZQK2JXOEpkd3VlR3J1TGNFZEVnVnp6VEdua2U4N0RBOXltNDlQc2xQZWg1VWZER05nSytsTFNIUT0iLCJtYWMiOiJiNjQ5NGFmZTFiNjQyY2MwYjk4MGRjZWZmNWRkYTBhZWM2NTk4ZGUyNzZiMzE3ZDc3YzA0OTc1YmQ5ZDhmNmYxIn0=

Không phải là sợ hãi, mà là cảnh báo.

Advertisement
x