Chờ đến khi Diêm Xích Hỏa rơi xuống đất, khóe miệng rỉ ra vệt máu, chín vòng sáng sau lưng gã đều tan vỡ, sắc mặt vô cùng trắng bệch. 

 

“Ta thua rồi.” 

 

Diêm Xích Hỏa không cam lòng nói. 

 

Sắc mặt gã vô cùng khó coi, lòng tự trọng chịu đả kích nặng nề. 

 

Lúc đến đây gã rất kiêu ngạo, không hề coi tứ công tử ra gì, thậm chí từng cho rằng chỉ có Cơ Lăng Phong mới xứng đáng giao đấu với mình. 

 

Không ngờ thua trước Phong Duyên Quân, mà đối phương trông như còn chưa dùng toàn lực. 

 

Vẻ mặt Phong Duyên Quân kiêu ngạo, thản nhiên nói: “Cũng tạm được, có thể ép ta thi triển Thần Long Bá Thế Quyền, ngươi cũng đủ để tự hào rồi. Đây chính là quyền pháp của Long tộc, chỉ dưới Đế Long Quyền và long quyền Chí Tôn.” 

 

Phong Duyên Quân rất kiêu ngạo, nhìn như cho Diêm Xích Hỏa lối thoát, nhưng thực chất là đang tâng bốc chính mình. 

 

Diêm Xích Hỏa nhìn thấy mà vô cùng uất nghẹn, nhưng không thể làm gì. 

 

Thua chính là thua, nói nhiều cũng chỉ là ngụy biện, gã không nói lời nào, lặng lẽ lui về. 

 

“Phong Duyên Quân thắng nhẹ nhàng thật!” 

 

“Khí thế hắn bừng bừng như vậy, chẳng lẽ muốn quét sạch những người đứng đầu thánh địa khác sao.” 

 

“Nhìn tình hình, chắc chắn còn đánh thêm trận nữa, không biết sẽ chọn ai.” 

 

“Hiện tại chắc gã chỉ đứng sau Cơ Lăng Phong và Tiêu Nguyên Khởi, không biết có dũng khí khiêu chiến hai người đó không, hoặc là đấu với Y Phong, lúc nãy Y Phong cũng khá cuồng.” 

 

Bốn phía bàn luận không ngớt, mọi người trên quảng trường Lôi Huyết đều tỏ ra vô cùng phấn khích. 

 

Phong Duyên Quân giành một trận cho tứ công tử, khiến cho buổi trà hội võ đạo này tiếp tục trở nên đầy kịch tính, hấp dẫn. 

 

Ngay khi mọi người đang bàn tán sôi nổi, không ai ngờ tới, ánh mắt Phong Duyên Quân đảo quanh, rồi dừng ngay đài đình nơi Lâm Nhất đang ngồi. 

 

Vẻ mặt gã kiêu ngạo, khẽ cười nói: “Người đứng đầu bảng Lang Nha, ngươi nghỉ ngơi cũng đủ lâu rồi, có hứng thú chơi đùa không?” 

 

Tiếng bàn tán xôn xao vang lên, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. 

 

Ngạn Thiết nhíu mày nói: “Phong Duyên Quân, thực lực của ngươi hoàn toàn có thể tranh, hà tất phải lãng phí thời gian trên người Lâm Tiêu, còn lộ bài tẩy.” 

 

Phong Duyên Quân hơi ngẩn ra, lập tức kiêu ngạo cười, thản nhiên nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, không tốn bao nhiêu thời gian đâu, còn bài tẩy, Diêm Xích Hỏa còn không ép được ta dùng, hắn thì càng không thể.” 

 

“Huống hồ trà hội luận đạo bằng võ, điểm đến là dừng, Lâm huynh là kiếm khách đứng đầu bảng Long, ngay cả chút dũng khí này cũng không có, thì quá khiến người ta coi thường rồi.” 

 

Đám người Ngạn Thiết trừng mắt nhìn, lời này đúng là đánh thẳng vào lòng. 

 

Nếu Lâm Nhất không ứng chiến, cái gọi là kiếm khách đứng đầu bảng Long chẳng những không phải vinh dự, về sau ngược lại sẽ trở thành trò cười. 

 

Nhắc đến kiếm khách đứng đầu bảng Long, chẳng dám tùy tiện đánh với Phong Duyên Quân. 

 

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn gã, nói: “Ngươi muốn chơi thì ta sẽ chơi cùng ngươi vậy.”

Vút! 

 

Lâm Nhất bước ra, như tia chớp lao đi, lúc rơi xuống nhẹ nhàng như chim yến, chỉ có vài luồng gió nhẹ lướt qua. 

 

Trong mắt Phong Duyên Quân lóe lên tia kinh ngạc, Lâm Nhất thật sự dám xuất hiện trước mặt gã, khiến gã khá bất ngờ. 

 

Mà mọi người trên quảng trường Lôi Huyết cũng tỏ ra vô cùng sửng sốt. 

 

“Vậy mà Lâm Tiêu thật sự ứng chiến rồi!” 

 

“Phong Duyên Quân là người có thực lực tranh đoạt ba vị trí đầu, ba đại kiếm khách so với gã, hoàn toàn là hai cấp bậc khác nhau, kiếm ý của Lâm Tiêu căn bản không có tác dụng áp chế gã.” 

 

“Đúng vậy, trừ khi hắn thật sự nắm giữ Thiên Khung Kiếm Ý, nếu không chênh lệch về tu vi sẽ bộc lộ ngay lập tức, chỉ trong một chiêu là thua.” 

 

“Bán Bộ Thiên Khung, rốt cuộc vẫn không phải là Thiên Khung Kiếm Ý chân chính.” 

 

“Nhưng mà Phong Duyên Quân quả thực quá đáng, nếu Lâm Tiêu không ra tay, danh xưng kiếm khách số một bảng Long này, sẽ là trò cười.” 

 

… 

 

Phong Duyên Quân ngây người, lập tức cười khẩy nói: “Hôm đó tại yến tiệc Tây Viên của ta, ngươi là thằng nhóc không đáng nhắc đến, vậy mà giờ dám đứng trước mặt ta, có lẽ lúc ấy ta nên đập chết ngươi rồi!” 

 

Lâm Nhất thản nhiên nói: “Thắng được ta rồi nói tiếp, không thì càng nói nhiều, lát nữa mặt càng đau.” 

 

Thật ngông cuồng! 

 

Bốn phía lập tức im phăng phắc, không ai ngờ rằng, cho dù đối mặt với Phong Duyên Quân, Lâm Nhất vẫn ngông cuồng như vậy. 

eyJpdiI6InRrQ014bnM3VFRnTThcL1lUUE5MNlFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkorYVVQd21sUG5UU3d4K2ZMTTJnbWd2YnA3azA5R1M2VXc2WEpUWFIyXC9FZHlMOGkyeEJRbUxtYjdKZFhWaHJHIiwibWFjIjoiODY4ODY1Mjk3ZGUzODhkZTVlMzIzNDhjYWE5MDBhY2VmNDI3MTYwNjU3NDRlZGQ1MGZhNjc0NDBlYWFkNGVkNiJ9
eyJpdiI6Im5PY3F4Q01xY3UzMFwvNDVSemgwQ1lnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFTNzBVdGZFSHI3RXFrVTQ4VlVhaE5ucHpjUmNmT1FRcndIelNRcE03UGY4OHJmMmpPY2N2V2Y2bDFONTRURVAzZnplWE91Zm9JM3lidHM2V1kyZ25TOXNrSjIzNHQzMGNVd2srN3Q0dXp5N05BaEg0Q1wvQXREVFwvdFMyOWpQdk5QeTJ3Vml5elpZXC9SbmVxd1ZPRmJRYUlSeDFLM3NYdlN1TzhNdlF1SEFXd1wvanBRK0lOamJ2TTl1UkQ0YXE1RVN5ZjFOMnpkYzFIakhQYW9oRFFHbkkraktrc1BJUUhXMUpiT3JxY25CYnl4bWl1ZUVMc1d6Y012TWhuWDE2MEVSZ2tsWGtRQWtHRG5WendiUDlPVG1oZ2FuNFNQSjVrUnhOMnZqcWM3UlhpN3grR2cybXA1SE1IUnRpd3hZSk1RTlJIK0dkZ3IzcHpJWEsxcnhZRHk1bEE9PSIsIm1hYyI6IjBiYjQ2MDc3NDY3M2Y4MjlmOGM1ZWYzODk3YzA3NjlkMmE4ODIwNmYwYWRkYTY2Nzc1Yzc5ZTI5ZDkxNmE0YWYifQ==

Thật sự không hiểu đối phương lấy đâu ra tự tin, còn dám cuồng như thế.

Advertisement
x