Kết quả vẫn là thảm bại, tuy Ngự Tuyết Quân có vẻ khiêm tốn, nhưng thực lực bản thân danh bất hư truyền, xứng đáng với danh hiệu hạng mười. 

 

 

Sau vài trận tỉ thí, không còn ai dám khiêu chiến hạng mười. 

 

Quan niệm hạng mười không thể bị đánh bại càng lúc càng ăn sâu vào lòng người, không thể không nói là có chút tiếc nuối. 

 

Xem ra hạng mười bảng Long vẫn giống như dự đoán của mọi người trước khi trà hội bắt đầu. 

 

Chỉ có thể là cuộc chiến giữa tứ công tử và các thiên kiêu của thánh địa, thế lực khác dù có hắc mã xuất hiện, khi đối mặt với họ vẫn kém hơn. 

 

Những người này nếu không đạt đến cảnh giới Sinh Tử, thì vĩnh viễn không có ngày vươn lên. 

 

Giống như khi xưa Kiếm Kinh Thiên, áp đảo người trong bảng Long đến mức không thể ngóc đầu, buộc phải sớm đột phá vào cảnh giới Sinh Tử. 

 

Nhưng những người đó chắc hẳn rất tuyệt vọng, bởi vì Kiếm Kinh Thiên giờ đây cũng đã là cảnh giới Sinh Tử rồi. 

 

Còn là cảnh giới đặc biệt Thiên Vương, nếu không có Thánh Giả xuất hiện, thì vô địch Đông Hoang, vẫn cứ phải tiếp tục bị đè ép. 

 

Sau vài trận đấu không mấy đặc sắc, Phong Duyên Quân trong tứ công tử lần nữa ra sân. 

 

“Diêm Xích Hỏa, có dám đấu không?” 

 

Phong Duyên Quân không chọn Y Phong, mà chọn Diêm Xích Hỏa, khiến mọi người dấy lên làn sóng không nhỏ. 

 

Diêm Xích Hỏa nổi danh sớm hơn Y Phong, danh tiếng thực ra còn lớn hơn chút. 

 

Trước đó Y Phong đánh bại Thanh Sương Quân, lần này gã muốn giành một ván cho tứ công tử. 

 

“Phong Duyên Quân muốn thách đấu Diêm Xích Hỏa? Tham vọng thật không nhỏ, nếu gã thắng được Diêm Xích Hỏa, thì ít nhất cũng đứng trong hạng năm bảng Long!” 

 

“Phong Duyên Quân luôn có dã tâm rất lớn, trà hội võ đạo lần này đổi ngày tổ chức, nghe nói là do gã từ phía sau thúc đẩy.” 

 

“Nhưng nếu thắng quá chật vật, thì thứ hạng trong trà hội võ đạo lần này của gã cũng chỉ đến đó thôi.” 

 

“Đúng vậy, lộ quá nhiều quân bài, cơ bản là không còn cơ hội tranh hạng ba nữa rồi.” 

 

… 

 

Trong đình đài của Thiên Viêm Tông, Diêm Xích Hỏa nhe răng cười, thản nhiên nói: “Phong Duyên Quân, gan ngươi thật không nhỏ! Giao đấu với ta, dù ngươi thắng, cũng chẳng còn cơ hội tiến xa hơn nữa đâu!” 

 

Phong Duyên Quân cười nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta đã dám chủ động gọi ngươi ra, tất nhiên có tự tin dễ dàng đánh bại ngươi!” 

 

Gã rất bình tĩnh, động tác cũng khá ung dung. 

 

Nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được sự ngang ngược ẩn giấu trong lời nói của Phong Duyên Quân, trong lời nói lộ ra sắc bén, khí thế mạnh mẽ bộc phát từ trong cơ thể gã. 

 

Trời đất thay đổi, gió nổi mây vần! 

 

Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ trên người Phong Duyên Quân, Diêm Xích Hỏa hơi nheo mắt, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn vài phần. 

 

Vút! 

 

Hai người đồng thời hạ xuống chiến đài Lôi Huyết, mỗi người cách nhau ngàn mét, ánh mắt chăm chú nhìn đối phương. 

 

Xì xì! 

 

Khí cơ của cả hai vô hình trung giao đấu. 

 

Tên này có chuyện gì vậy? 

 

Trong sâu thẳm ánh mắt Diêm Xích Hỏa lóe lên tia khác thường, đao thế của gã trong cuộc đấu khí cơ rơi xuống thế hạ phong. Như rơi vào đầm lầy, trong đầm lầy có lôi nham và cuồng phong khuấy đảo, từng chút nuốt lấy thế đao của gã. 

 

Nhưng gã cũng không hoảng hốt, với danh hiệu Đao Hỏa, gã tu luyện võ học cấp Quỷ Linh, Thiên Viêm Đao Pháp đã đạt đến cảnh giới hóa cảnh. 

 

Ngoại trừ chưa lĩnh ngộ được Thiên Khung Đao Ý, thì ở cảnh giới Long Mạch, gã không có bất kỳ nhược điểm nào. 

 

Huống hồ, gã còn nắm giữ chín loại Thánh Hỏa khác nhau! 

 

Dưới sự gia trì của Thánh Hỏa, Long Nguyên của gã hùng hậu cuồn cuộn hơn người khác rất nhiều, càng bạo liệt. 

 

Keng! 

 

Diêm Xích Hỏa bước lên rút đao khỏi vỏ, ánh đao như vầng thái dương đỏ rực, chém thẳng tới. 

 

Rầm rầm rầm! 

 

Đao này không tầm thường, cuốn lên xoáy nước cuồn cuộn, trong xoáy nước ánh lửa rực trời. 

 

Chiến đài Lôi Huyết lập tức trở nên vô cùng nóng rực, không khí dường như tan chảy, chiến đài nhuộm Thánh Huyết cũng bị thiêu cháy trong chớp mắt. 

 

Phong Duyên Quân rất tự tin, gã tung quyền trước, cuồng phong cuốn ra nghiền nát lốc lửa. 

 

Sau đó gã giơ tay, chỉ dùng hai ngón tay đã kẹp chặt mũi đao của Diêm Xích Hỏa. 

 

Cảnh tượng này, giống hệt lúc gã giao đấu với Thạch Phong trước đó. 

 

Bá đạo, ngạo mạn! 

 

“Tự tìm đường chết!” 

eyJpdiI6InZvWHBDYU82d01SZkxUQ0g1dDh6UEE9PSIsInZhbHVlIjoiRU9CUDdhSDh3RGNjdTlMTTVyblRWanhMRmxTTzFZSEZEdlZ6VU1WYlFmMFZLYjQranJucWh4VUVIVGNTamdnRyIsIm1hYyI6ImJjYzBiODU0YjI5OTY0MGI0OThmMjJlZjViNzI3OWY3MWU5M2VhMTkyY2RjY2I3ZjgxMjJkMWYwZGQzMzk0MjkifQ==
eyJpdiI6IlU0Z2FvekI0Z2NxVWtFSGRhR3ZvNXc9PSIsInZhbHVlIjoiM3hOMzN4ZkU3VHdXcVdXYWJVSHAxOVwvYStTN1cxVjc5OFp4SnF1QWFIZXNIbDlwbVgzczR1UjlLandLMVJlTmlVdkZWSWJzMGVMXC8rdHdjUTdRTXJhOHZJUlJuZHcrSEd4MlZMZkNiblwvdzNCd2o3TXNhaDBHVkNDdUcrXC84NnBQaDBjbkVxVG5JVkNvXC9NWTNHc29iaGNrY0swM29rWUpZZk83VGlFYnJ4NnNhKzRoeHU5elwvdmZOWkkzT1c2RXNUUUlUR2lsdlRMSzZZd0hNZ1lFZzVhTkRpb25WRzRSb0t2S2duMEExSmtZajRWdDh4VXBNNkR4bFYwMlwvYUtsbkJYYUNDWWRLOTFrYU9EaTlJazhHNWVrUHBNRWsyVXNuMWFGNytxYWxnRFwvZStTR21GdTc3VkNnRnVqZDJrNk1kdUhUeUJGeEk4MmFWUTNyWXluSkRRMFwvY29uXC9CRFAybmZKMFA4SW4wTmhTeTRQd0Y3Y2lOOVdNdjBmdGxIeE9VXC9QVlJCM1pROEhyK1lxNFFVXC9ZbG52dWN2VzhDR2pLR0J2UStwMzVcL09pd2s9IiwibWFjIjoiOWVmMjYzMjhjMzQ0ODJhZDU5YzZmYTMwOGY2NjkzMDA4NmJhMDM1OGExMmY4ODIyNmQxZGE2MTQ1NGEwOTkzNCJ9

Advertisement
x