Trong lòng hắn dần dần có nhiều lĩnh ngộ, lờ mờ nảy ra ý niệm tham ngộ kiếm thứ mười một của kiếm pháp Thương Long.
Kiếm pháp Thương Long rất kỳ diệu, tổng cộng chỉ có mười chiêu kiếm. Chiêu thứ mười Phong Lôi Vô Cực sinh ra từ Thương Long nhưng cũng lại giải thoát Thương Long.
Vậy sau khi giải thoát thì sao?
Phong Lôi Vô Cực vừa là tổng kết, vừa là dẫn dắt, mở ra vô vàn liên tưởng.
Thân phận hiện tại của hắn có chút khó xử, Tiêu Dao Cửu Kiếm không thể thi triển, khiến bộ kiếm pháp có phần thiếu hụt, nhiều thủ đoạn chẳng thể dùng.
Nếu ngộ ra kiếm thứ mười một của kiếm pháp Thương Long thuộc về riêng mình, cộng thêm đệ nhất kiếm của Huỳnh Hỏa Thần Kiếm và bản thân Phong Lôi Vô Cực, vậy là hắn sẽ có ba đại sát chiêu, ba lá bài tẩy.
Thời gian trôi đi, theo mỗi lần quan sát của Lâm Nhất, cảm ngộ của hắn càng lúc càng sâu.
Sinh từ Thương Long mà giải thoát Thương Long, về bản chất vẫn phải thuộc về Thương Long. Bằng không chiêu này sẽ quá phiêu, hoàn toàn đánh mất cái cốt của ý nghĩa Thương Long.
Vậy nên một kiếm này, nên là như thế...
Hội trà Võ Đạo vẫn tiếp diễn, còn Lâm Nhất thì khép mắt, cái thần chìm vào ấn đường.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tận sâu trong biển kiếm nơi ấn đường, một người tý hon màu vàng kim không ngừng diễn luyện kiếm pháp Thương Long, còn kiếm hồn Thương Long thì bay lượn giữa biển cả mênh mang.
Vuốt rồng, đuôi rồng, mắt rồng, đầu rồng!
Mọi chiêu kiếm liên tục bị tách nhỏ, diễn hóa, rồi tái cấu trúc. Thêm vào đó là cảm ngộ về ý chí Phong Lôi trước đó. Lâm Nhất mơ hồ cảm thấy mình như đã đẩy được cánh cửa kia he hé mở.
Cửa chỉ mở một khe, mà từ khe hẹp ấy bùng ra kim quang vạn trượng.
Bên trong cánh cửa rốt cuộc cất giấu điều gì vẫn chưa thể biết.
Nhưng chỉ một khe cửa nhỏ thôi đã có kiếm uy hùng hậu đến vậy khiến Lâm Nhất cảm thấy háo hức vô cùng.
Hắn có một suy đoán: sau khe cửa kia, có lẽ là kiếm pháp Thương Long chân chính. Giống như Phong Lôi Vô Cực chỉ là một mối dẫn, thì bộ kiếm pháp Thương Long hắn tu luyện bấy lâu thực ra mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Thú vị, thật quá thú vị!
Lâm Nhất kích động đến cùng cực, trong lòng vui sướng, hứng chí bèn vô thức dùng tay phải gõ lên mặt bàn.
Cộc! Cộc! Cộc!
Hắn không vận bất kỳ Long Nguyên hay ý chí võ đạo nào, năm ngón tay của Lâm Nhất cứ thế gõ nhịp trên mặt bàn. Ấy vậy mà trong động tác tưởng chừng tùy ý lại ẩn chứa một tiết tấu vô cùng huyền diệu, thậm chí có sức mê hoặc như âm luật.
Ba người Thạch Phong, Ngạn Thiết và Kiếm Khách Mây lúc đầu chẳng mấy để tâm, còn đang mải xem cuộc tỉ thí trên chiến đài.
"Lâm Tiêu đang làm gì thế?"
Ngạn Thiết là người phát hiện ra sự khác thường trước tiên. Gã nhìn sang Lâm Nhất đang híp mắt gõ nhịp lên bàn, trầm giọng hỏi.
"Không biết, chắc là đang ngộ đạo chăng?" Thạch Phong khẽ đáp.
Kiếm Khách Mây dõi theo năm ngón tay của Lâm Nhất, khẽ cười: "Cũng chưa biết chừng, nhịp còn đều phết. Chẳng lẽ là cổ khúc nào đó?"
"Qua hỏi thử".
Ngạn Thiết hiếu kỳ, toan bước đến lay Lâm Nhất dậy.
"Đừng động!"
Nguyệt Vi Vi bỗng lên tiếng, sắc mặt nghiêm lại, giọng nặng như quát.
Ngạn Thiết ngẩn người. Kiếm Khách Phong và Kiếm Khách Mây cũng đồng loạt sững sờ.
Thình thịch! Thình thịch!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất