Ngược lại, Ngạn Thiết trong lần đối chọi này lại chịu thiệt không nhỏ.
Một kiếm mang theo chín sợi xích lôi đình quấn quanh ấy không chỉ phá tan kiếm chiêu của gã, mà ngay cả vầng trăng khuyết màu đen trên trời cũng bị đánh nát. Cảnh tượng này khiến những người đứng xem kinh hãi không thôi.
Chẳng lẽ… Ngạn Thiết cũng không phải đối thủ của Lâm Nhất?
Trong lúc mọi người còn kinh ngạc, Ngạn Thiết lại phá lên cười lớn, hét vang: "Vũ điệu tử vong — Hoa U Minh!”
Ngạn Thiết vừa bị đánh bay giờ đã nhanh chóng thi triển Lăng Ba Vi Bộ, gã đứng trong không trung mà như thể đang đứng trên mặt nước.
Mỗi bước gã đạp xuống, không gian lại dấy lên một vòng gợn sóng. Mỗi bước lại nở ra một đóa hoa U Minh đen kịt dưới chân. Tới bước thứ chín, tử khí trên người gã đã đạt đến mức kinh khủng.
Nhát kiếm gã chém xuống mơ hồ như ánh sáng trôi nổi, vô hình vô ảnh, mà lại như ở khắp mọi nơi — giống như cái chết mà không ai có thể né tránh.
"Chiêu này mạnh quá rồi!”
"Đây căn bản không phải kiếm pháp mà cảnh giới Long Mạch có thể thi triển ra được, không hề có quỹ đạo cố định , cứ như chạm đến bản chất của ý cảnh Tử Vong rồi!”
"Đó là thánh hoa U Minh! Ngạn Thiết chắc chắn đã từng vào biển U Minh. Tên điên đó vì tu luyện kiếm ý Tử Vong mà dám xông vào nơi đó, lại còn thật sự tìm được hoa U Minh!”
"Lâm Tiêu vừa rồi chém ra một kiếm quá mạnh, giờ khí thế suy yếu. Sợ là thua mất thôi!”
"Hắn rất mạnh, nhưng xui cho hắn là gặp phải Ngạn Thiết!”
Khoảnh khắc này, không ai còn đặt hy vọng ở Lâm Nhất nữa, ngay cả Cơ Lăng Phong cũng khẽ lắc đầu.
Trận chiến của kiếm khách luôn tàn khốc. Một khắc trước Lâm Nhất còn chiếm ưu thế áp đảo, nhưng chỉ một chiêu sau đó, không những hoàn toàn thất thế mà còn rơi vào hiểm cảnh khó mà giữ nổi cái mạng.
Tàn nhẫn, nhưng đó chính là kiếm ý Tử Vong, và cũng là sức hút của kiếm khách.
Lúc này, trong mắt Lâm Nhất bùng lên chiến ý, khóe môi cong nhẹ. Không ai ngờ… hắn lại cười.
Thế nhân cười ta quá điên cuồng, ta cười họ chẳng nhìn thấu.
Phong – Lôi phá hiểu, đạo xung vô cực!
Chiêu mạnh nhất của Thương Long Kiếm Pháp, không ngờ lại phải dùng sớm như vậy. Nhưng Lâm Nhất không hề tiếc — Ngạn Thiết xứng đáng nhận một kiếm này.
Bí kỹ không phải để cất giấu càng lâu càng tốt. Chỉ trong chiến đấu, nó mới bộc lộ được phong thái thật sự, mới giúp bản thân tiến bộ, giúp chiêu thức càng mạnh mẽ.
Một kiếm này, hắn dung hợp hoàn mỹ ý chí của phong và lôi. Nó sinh ra từ Thương Long mà vượt trên Thương Long, gần như chạm đến đạo.
Khi chiêu kiếm chém xuống, những gông xiềng vô hình trên người Lâm Nhất như đều bị băm nát.
Một sự đại tiêu dao chưa từng có bùng phát quanh hắn. Kiếm thế của hắn mạnh đến mức khiến cả chiếc lồng ánh sáng do Long Linh hạ xuống cũng bắt đầu xuất hiện khe nứt.
Hào quang hắn tỏa ra khiến người đứng tận mười dặm cũng không dám nhìn thẳng!
"Sao… sao có thể!!”
Ngạn Thiết sợ đến mặt biến sắc, còn chưa kịp phản ứng thì ngực đã đau như bị xé nát.
Xoẹt!
Táng Hoa đập tan toàn bộ hoa U Minh giữa trời đất, đâm xuyên ngực Ngạn Thiết. Ngạn Thiết trợn trừng mắt, kinh hoàng nhìn Lâm Nhất, miệng há ra nhưng không nói nổi một chữ.
"Ô!!”
Xung quanh vang lên tiếng hô kinh hãi. Tất cả đều ngây ra,
Lâm Nhất giết chết Ngạn Thiết rồi?! Quá… quá mức kinh khủng!
Nhưng ngay sau đó, mọi người lập tức chết lặng.
Ngạn Thiết… không chết.
Sinh cơ trên người gã không những không tắt mà còn dần mạnh lên. Toàn thân gã tràn đầy thần quang màu xanh, tất cả đều từ kiếm Táng Hoa truyền sang.
Thương thế của gã khôi phục thấy rõ được bằng mắt thường, ngay cả sắc mặt tái nhợt cũng dần hồng hào trở lại.
Thời gian như dừng lại. Ngạn Thiết co giật khóe miệng, vẻ mặt đầy xấu hổ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất