Loại khí tức ăn mòn sinh cơ này, dù là Thanh Long Thánh Thể khi trúng phải cũng không thể hồi phục nhanh được.
Lần này Lâm Nhất thật sự gặp phải đối thủ mạnh!
Điều đáng sợ hơn nữa là đối phương có tu vi Long Mạch tầng chín, mỗi đạo long mạch dài hơn hai nghìn tám trăm trượng, tạo ra áp lực cực lớn.
"Trời ơi, kiếm ý Tử Vong đáng sợ quá!”
"Trà hội Võ Đạo lần này đúng là chốn ngọa hổ tàng long!”
"Lâm Tiêu nguy to rồi!”
Ngạn Thiết hoàn toàn chiếm ưu thế, mọi người lần đầu thấy Lâm Nhất bị chèn ép như vậy, ai nấy đều kích động.
Ngạn Thiết vừa đánh vừa cười lạnh:
"Kiếm đạo của ta là đạo sát lục. Nếu ngươi không chịu nổi thì đừng miễn cưỡng, ta sợ không cẩn thận mà giết chết ngươi mất”.
Gã như dã thú khát máu, ánh mắt nhìn Lâm Nhất chẳng khác gì nhìn con mồi.
Lâm Nhất cười đáp: "“Kiếm đạo của ta cũng là con đường sát lục. Nếu giết chóc là việc không thể tránh khỏi, ta sẽ giẫm lên núi xương biển máu để vươn tới đỉnh cao của mình. Nhưng giết chóc chỉ là thủ đoạn, bảo vệ những người ta quan tâm mới là mục đích. Người ta muốn giết thì không ai cứu được, còn người ta không muốn họ chết thì muốn chết cũng không nổi".
Giọng hắn không lớn nhưng tất cả đều nghe rõ. Lời nói mang khí thế lẫm liệt, ý chí mạnh mẽ vô cùng.
"Ngông cuồng!”
"Đúng là hai kiếm khách đỉnh cao gặp nhau!”
"Nếu nói cảnh giới kiếm đạo... ta cảm giác kiếm đạo của Lâm Tiêu còn cao hơn!”
"Xì, hắn mạnh miệng thôi!”
…
Lời Lâm Nhất nói khiến Ngạn Thiết tức giận.
Ngạn Thiết lạnh giọng: "Kiếm là hung khí. Chỉ có giết chóc mới khiến nó tỏa sáng. Cái chết là đích đến của tất cả. Kiếm đạo của ngươi quá nông cạn, ta sẽ cho ngươi biết kiếm đạo thật sự là gì!”
Tử khí bùng phát, kiếm quang phá vỡ phong lôi, áp sát Lâm Nhất.
"E rằng phải làm ngươi thất vọng”.
Lâm Nhất xoay người chém ra một kiếm. Táng Hoa quay vòng, thân ảnh Thương Long hiện ra cuộn thành từng vòng, tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy Lâm Nhất, bảo vệ hắn kín không một kẽ hở.
"Hừ, một con rồng thối, chỉ là sâu bọ”.
Ngạn Thiết vươn tay trái, như bàn tay tử thần từ địa ngục, bóp lấy cổ rồng.
Grào!
Gã đã xem thường ý chí Thương Long của Lâm Nhất. Bao nhiêu Thương Thần Huyết Lâm Nhất luyện hóa không phải chuyện đùa.
Ngay khoảnh khắc bóp vào cổ Thương Long, Ngạn Thiết mặt biến sắc, cảm giác như nắm phải vật thật chứ không phải ảo ảnh!
Lâm Nhất vung tay, đuôi rồng quét mạnh.
Ngạn Thiết buộc phải lùi lại, nhưng không thể né hết.
Choang choang choang!
Kiếm của gã chạm vào đuôi rồng, tóe lửa, tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên.
"Cái quái gì vậy? Ý chí Thương Long còn mạnh hơn thánh khí vạn văn!”
Trong lòng Ngạn Thiết dấy lên mối nghi hoặc. Gã vốn cho rằng Thương Long này chỉ là hư ảnh, hoặc là do Long Nguyên hóa thành.
Vậy mà mới chạm một cái mà đã tổn thất lớn như vậy.
Ngạn Thiết kinh ngạc, Lâm Nhất cũng kinh ngạc không kém.
Khoảng cách gần như vậy mà đối phương lại không bị trọng thương, mà chỉ đơn giản là bị đánh bay ra xa. Hơn nữa đa số lực tấn công từ đuôi rồng đều bị đối phương chặn lại.
Hắn đã dùng đến bảy phần Long Nguyên, nếu tiếp tục nữa hư ảnh Long Mạch sẽ hiện ra, dẫn động long kiếp. Lâm Nhất không muốn độ kiếp vào lúc này, cũng không muốn để lộ bí mật Long Mạch của mình.
"Mắt Thương Long!”
Lợi dụng khoảnh khắc Ngạn Thiết rơi xuống đất, Lâm Nhất xuất một kiếm, trời đất bỗng tối sầm lại.
"Chiêu này không có tác dụng với ta!”
Ngạn Thiết toét miệng cười, rồi lạnh giọng nói: “Ánh sáng Tử Vong!”
Ầm!
Từ mắt Ngạn Thiết bùng ra ma quang, khí đen cuồn cuộn bao phủ toàn bộ chiến đài thành một khoảng tối đen như mực. Không ai nhìn thấy gì, các tri giác cũng bị che lấp hoàn toàn như thể rơi xuống vực sâu.
Mọi người ai nấy mặt mày đều biến sắc, kinh ngạc mãi không thôi.
Họ kinh hãi phát hiện chiến đài Lôi Huyết hoàn toàn bị màn đêm nuốt trọn. Không chỉ không thể nhìn thấy gì, thậm chí đến các tri giác cũng không thể cảm nhận được gì.
Nguyệt Vi Vi đứng quan sát từ phía xa, trong lòng lo lắng đến thắt lại. Bàn tay phải không biết từ lúc nào đã bất giác siết chặt lại.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất