Không hổ là người sở hữu Phong Thần Lệnh, quả nhiên bất phàm.
Lâm ca ca!
Nguyệt Vi Vi đứng bên cạnh Ngôn Thiên Thần, trên gương mặt trắng bệch yếu đuối của nàng ta hiện lên nụ cười dịu dàng.
Ngôn Thiên Thần thì nuốt nước bọt, bị Lâm Nhất dọa cho sững sờ.
Ba người Lý Ngọc Hi mãi không lên tiếng, dưới ánh mắt của Lâm Nhất, ai cũng đều im lặng, ai cũng không muốn là người ra tay trước.
Cảnh tượng này lập tức khiến người ta xì xào bàn tán, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
“Hừ, yêu nghiệt thánh địa, xem ra cũng chỉ đến thế. Cái gọi là đầu bảng Lang Nha, nói cho cùng cũng chỉ là hư danh, chúng ta tranh đấu ở đây, cuối cùng vẫn là tranh một hơi thở!”
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên vẻ chế giễu, lạnh lùng nói: “Ba vị không muốn giao đấu với Lâm mỗ, nhưng Lâm mỗ không định tha cho các vị, cả ba cùng lên đi, nếu thua, Lâm mỗ tài nghệ không bằng người, đầu bảng Lang Nha cũng không cần, nếu thắng, thì phải xin lỗi Lâm Tiêu ta, và cả Huyền Nữ điện hạ của cung Thiên Hương!”
“Người này, thật kiêu ngạo!”
Lời của Lâm Nhất khiến mọi người xôn xao, người đứng bên cạnh Cung chủ Lang Nha không nhịn được mở miệng nói.
Hắn có thể đánh bại Tần Hạo đã đủ khiến người ta chấn động, vậy mà không hề thu liễm, thấy ba người Lý Ngọc Hi không muốn ra tay, lập tức mở miệng muốn lấy một địch ba.
Ba người Lý Ngọc Hi không muốn ra tay, không phải vì cho rằng không đánh được Lâm Nhất.
Chỉ là cảm nhận được sự mạnh mẽ của Lâm Nhất, nếu như giao đấu với hắn, rất có thể sẽ không giành được danh hiệu đứng đầu bảng Lang Nha.
Do đó nảy sinh do dự, bọn họ đến đây đều vì danh vọng, ngoài ra còn có quả Tam Sinh.
Khi mất đi danh hiệu đứng đầu bảng Lang Nha, cho dù đánh thắng Lâm Nhất, cũng là danh lợi đều mất.
Cho nên, mãi không lên tiếng, không chịu ứng chiến.
Nhưng lúc này, lời nói của Lâm Nhất ép bọn họ đến góc tường, không còn đường lui!
Chúng ta tranh đấu, chẳng qua chỉ muốn một hơi thở.
Hơi thở này, là lửa giận trong lòng Lâm Nhất, cũng là sự ngạo nghễ trong tim hắn.
Đêm đó dự yến tiệc, mấy người mở miệng khiêu khích, xem thường xuất thân thấp hèn của Lâm Nhất, đặc biệt là Lý Ngọc Hi còn phách lối muốn Nguyệt Vi Vi múa phụ họa.
Là đàn ông, không thể nhẫn nhịn!
Ngươi là cái thứ gì, dám mời người phụ nữ của ta múa phụ họa trước mặt bao người?
Ngươi không dám đánh, vậy thì ép ngươi phải đánh.
Cho dù có mất danh hiệu đứng đầu bảng Lang Nha, cục tức này cũng tuyệt đối không thể nuốt trôi!
Bốn phía yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên ba người Lý Ngọc Hi, sắc mặt mấy người thay đổi, trông vô cùng khó chịu.
Dù là đánh hay không đánh, bọn họ đều bị ép đến thảm hại.
Thắng, là lấy nhiều hiếp ít.
Thua, mất sạch thể diện!
Nhưng giờ không muốn đánh cũng phải đánh, trừ khi không cần danh hiệu đứng đầu bảng Lang Nha, không cần quả Tam Sinh.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, rất nhanh đã có chủ ý.
Vút!
Ba bóng người lóe lên, chớp mắt đã đáp xuống đài Lang Nha.
Chương Tù của Thần Đạo Các trầm ngâm nói: “Lâm Tiêu, ngươi chủ động khiêu chiến, thì không thể trách chúng ta lấy nhiều hiếp ít.”
Ba người đứng sóng vai, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Nhất.
Lâm Nhất liếc mắt nhìn ba người, thản nhiên nói: “Ra tay đi.”
Ân oán trong yến tiệc hôm đó, hôm nay ai cũng đừng mong thoát khỏi!
“Giải quyết nhanh.”
Lý Ngọc Hi hơi nhướng mày, vẻ mặt lạnh lùng nói.
Suy cho cùng ba đánh một cũng không vẻ vang, chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, mau chóng trấn áp người này, sau đó ba người sẽ tranh danh hiệu đứng đầu bảng Lang Nha.
Tuy gã nói vậy, nhưng cũng không hề coi thường Lâm Nhất.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất