“Không ổn rồi.” Ngôn Thiên Thần đứng bên cạnh Lâm Nhất nhíu mày nói, rõ ràng cảm nhận được sự khác biệt giữa Tần Hạo và các trận trước của Nguyệt Vi Vi.
“Vi Vi, nhận thua đi!”
Mộc Tuyết Linh tức giận nhìn Lâm Nhất, sau đó nhìn Nguyệt Vi Vi trên đài Lang Nha mà quát lên.
“Xin chỉ giáo!”
Nguyệt Vi Vi làm như không nghe thấy, chăm chú nhìn Tần Hạo nói.
“Chỉ giáo thì không dám, chỉ là dạy cô chút quy củ...” Vẻ mặt Tần Hạo lạnh lùng, thần thái kiêu ngạo, hai cánh tay y đột nhiên dang ra, năm ngón tay hai bên tỏa ra ánh sáng nhạt.
Ầm!
Luồng lửa chảy sau lưng y lập tức lao ra, hóa thành cây đàn cổ trước người y, cổ cầm được lửa bao phủ tỏa ra uy áp mạnh mẽ.
Keng keng keng!
Quá nhanh!
Nguyệt Vi Vi còn chưa kịp phản ứng, tiếng đàn đã vang lên liên miên không dứt, từng nốt nhạc bắn ra, biến thành từng quả cầu lửa chói lòa như thái dương, lao vút tới như sấm sét.
Bùm!
Khi tiếng đàn vang lên, cầu lửa đã xuất hiện trước mặt Nguyệt Vi Vi.
Nàng ta trở tay không kịp, chưa kịp thổi tiêu, chỉ có thể vung tay dùng lụa trắng chống đỡ.
Rầm rầm rầm!
Nhưng tiếng đàn quá nhanh và mạnh, giống như mưa gió dữ dội đánh vào chiếc thuyền nhỏ giữa sông, chín dải lụa trắng của Nguyệt Vi Vi chống đỡ không thể cản nổi.
Quả cầu lửa do nốt nhạc biến thành va vào người Nguyệt Vi Vi.
Vốn đang định đặt tiêu lên môi, âm luật còn chưa vang lên, nàng ta đã bị đánh bay đi.
Phụt!
Nguyệt Vi Vi phun ra ngụm máu, bị đánh văng ra ngoài, cây tiêu suýt nữa văng khỏi tay.
Sư muội!
Sắc mặt Ngôn Thiên Thần thay đổi, không nhịn được đứng bật dậy.
“Chênh lệch lớn quá!”
“Cũng không hẳn là chênh lệch, chủ yếu là Nguyệt Vi Vi đã đánh bảy trận liên tiếp, e rằng lực tinh thần không còn được một phần mười.”
“Tàn nhẫn quá rồi, sao vị Huyền Nữ điện hạ này cố chấp như vậy?”
“Không hiểu nổi, thậm chí nàng ta không cần nhận thua, chỉ cần tự lui xuống nghỉ ngơi. Tần Hạo này thật quá đáng, vì phụ nữ của mình mà ra tay, cũng đâu cần lợi dụng lúc người ta yếu thế.”
Tiếng bàn tán vang lên khắp nơi, Tần Hạo không chỉ được nghỉ ngơi dưỡng sức, mà còn không cho Nguyệt Vi Vi cơ hội thổi tiêu.
Trên đài Lang Nha, cục diện hoàn toàn là thế áp đảo một chiều.
Nhưng Nguyệt Vi Vi cắn răng, không nói lời nào, bình tĩnh đối phó, tìm kiếm cơ hội để thổi tiêu.
“Kết thúc ở đây thôi!”
Đột nhiên, Tần Hạo khinh bỉ, tiếng đàn dâng trào lên tận trời, từ dây đàn bốc lên ngọn lửa vô tận.
Ầm!
Sức nóng ngút trời lập tức bao phủ lấy Nguyệt Vi Vi, những con rắn trắng do lụa trắng hóa thành chưa duy trì được bao lâu đã bị lửa thiêu thành tro bụi.
“Xong rồi!”
Sắc mặt mọi người chấn động dữ dội, Tần Hạo này quả thật đã quá đáng rồi.
Dưới đài, khóe miệng Hoa Hồng Dụ nhếch lên nụ cười, trong mắt hiện lên vẻ hả hê, trong lòng cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn nhiều.
Ầm!
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài đài Lang Nha có luồng sát ý cuồn cuộn bốc lên tận trời.
Rầm rầm rầm!
Chớp mắt, gió mây cuộn trào, huyết khí bùng nổ.
“Chuyện gì vậy?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất