Thế mà Lâm Tiêu của cung Thiên Hương không hề nể mặt nàng ta chút nào, hắt thẳng ly rượu vào người nàng ta.
Không có gì nhục nhã hơn thế!
Tất cả mọi người đều chấn động, từng ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất, trong lòng mọi người đều gợn lên sóng gió.
Tên này đúng là đồ man di!
Quá độc ác.
Chỉ nói vài câu đã nổi khùng, tính khí này đúng là quá lớn rồi.
Rất nhiều người khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ không hài lòng, cảm thấy Lâm Nhất hoàn toàn không hợp với bọn họ, không có chút khí độ nào, đúng là kẻ thô lỗ.
“Hừ, loại người này cũng xứng đại diện cung Thiên Hương ra trận, cung Thiên Hương thật sự đã xuống dốc rồi.” Bạch Thu Thuỷ nâng chén uống cạn, trên mặt lộ vẻ khinh thường.
Vút!
Có bóng người vút qua, đáp xuống bên cạnh Hoa Hồng Dụ, giúp nàng ta chỉnh quần áo, chính là Tần Hạo của Thiên Viêm Tông.
Hoa Hồng Dụ là người của Tần Hạo, điều này nửa là bí mật nửa là công khai, các yêu nghiệt có mặt đều biết rõ.
Lúc ở trên đài Lâm Nhất quát mắng Hoa Hồng Dụ, Tần Hạo đã sớm tức giận, chỉ là lười để ý đến tên man di này, không ngờ tên này càng lúc càng quá đáng.
“Không sao.” Hoa Hồng Dụ nở nụ cười gượng gạo.
Tần Hạo lửa giận ngút trời, ngẩng đầu nói: “Lâm Tiêu, ra đây quỳ xuống xin lỗi cho ta, chuyện hôm nay, ta với ngươi không xong đâu!”
Thực lực của y cực kỳ kinh khủng, là yêu nghiệt của thánh địa Thiên Viêm Tông!
Lúc này đang trong cơn giận dữ, khí tức khủng khiếp tỏa ra, Long Nguyên cuồn cuộn bốc lên. Ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Nhất, dường như chỉ cần đối phương nói thêm chữ nào nữa, sẽ lập tức ra tay.
Bầu không khí đột ngột căng thẳng!
Thiên tài của Thiên Đạo Tông, Minh Tông, Thần Hoàng Sơn, Thần Đạo Các, Vạn Lôi Giáo đều đưa ánh mắt đầy hứng thú nhìn về phía Lâm Nhất.
Trên ghế chủ tọa, Giang Ánh Thiên khẽ nhíu mày, cơn sóng bất ngờ này khiến gã cũng cảm thấy khá khó xử.
“Nếu ta không xin lỗi thì sao?”
Lâm Nhất bình tĩnh nhìn đối phương, trong mắt không hề có chút sợ hãi nào.
“Hừ! Nếu đây không phải là địa bàn của Lang Nha Thiên Cung, thì ngươi đã là xác chết rồi, tên man di mà cũng dám ngông cuồng như thế. Bắt ngươi quỳ xuống xin lỗi là để giữ mạng cho ngươi đấy.”
Có người đàn ông nâng chén rượu, thong thả nói.
Gã là Chương Tù, yêu nghiệt của thánh địa Thần Đạo Các, Thần Đạo Các nổi tiếng vì tu luyện Linh văn, lực tinh thần và tu vi đều cực kỳ khủng khiếp.
Bởi vì lực tinh thần đáng sợ đó, yến tiệc Lang Nha lần này, gã cũng là người được kỳ vọng sẽ giành ngôi đầu bảng.
“Chương huynh nói không sai.”
Trần Tuấn của Vạn Lôi Giáo đặt chén rượu xuống, thản nhiên nói: “Nếu không phải là yến tiệc Lang Nha, nơi này ngươi còn chẳng có tư cách bước vào, để Huyền Nữ điện hạ múa phụ họa cho ngươi, là đang cho cung Thiên Hương các ngươi mặt mũi.”
“Nếu Huyền Nữ điện hạ bằng lòng múa phụ họa cho tại hạ, ta nghĩ Tần huynh cũng có thể nể mặt ta mà tạm thời bỏ qua chuyện này.”
Lý Ngọc Hi của Minh Tông lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Nguyệt Vi Vi.
Tần Hạo khẽ ngẩn người, sắc mặt thay đổi, nhưng cuối cùng vẫn không phản bác lời của Lý Ngọc Hi.
Trong chớp mắt, sáu đại thánh địa của Đông Hoang chỉ còn người đứng đầu của Thần Hoàng Sơn và Thiên Đạo Tông chưa lên tiếng, bốn thánh địa kia đã cùng nhau ép Lâm Nhất.
Dù sao cũng đều là thiên tài của thánh địa, tuy giữa bọn họ có cạnh tranh, nhưng suy cho cùng cũng là người trong cùng vòng tròn.
Dù không có giao tình, cũng sẽ không vô cớ đi giúp kẻ ngoài cuộc.
Trong yến tiệc, mấy trăm người khác đều nín thở không dám lên tiếng, bầu không khí lúc này thực sự quá đáng sợ.
“Huyền Nữ điện hạ, thế nào?”
Thấy Nguyệt Vi Vi không trả lời, Lý Ngọc Hi tiếp tục hỏi.
“Ta với ngươi thân lắm sao?”
Trong mắt Nguyệt Vi Vi thoáng hiện lên tia lạnh lẽo, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu.
Lý Ngọc Hi hơi sững người, lửa giận trong mắt bùng lên, tay đập mạnh.
Chát!
Cây đàn trước mặt gã bị đập gãy ngay tại chỗ, đủ để thấy gã tức giận đến mức nào, đường đường là thiên tài thánh địa, mở miệng mời nhiều lần mà bị đối xử như thế, xem như mất hết mặt mũi.
“Hừ, đúng là Huyền Nữ điện hạ.” Trong mắt Hoa Hồng Dụ lóe lên tia lạnh lùng, cố ý cười khinh bỉ nói.
“Cô im miệng cho ta!”
Lâm Nhất lạnh lùng nhìn nàng ta, người phụ nữ này thực sự độc ác.
Rõ ràng chẳng có thù oán gì, vậy mà hết lần này đến lần khác giở giọng châm chọc, nếu là Lâm Nhất trước kia thì đã sớm ra tay dạy dỗ rồi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất