Cuộc hỗn chiến trăm người ngoài thực lực thuần túy ra, còn cần chút thủ đoạn, nếu không biết che giấu thực lực và biết nhìn thời thế, chỉ cần hơi để lộ phong mang sẽ bị vây công.
Rất nhanh chỉ còn năm người cuối cùng, giành được tư cách tiến vào vòng tiếp theo.
“Ngôn Thiên Thần!”
Cuối cùng, tên của đại sư huynh cung Thiên Hương cũng được gọi ra.
Trước y, Lâm Vãn và vài người khác đã bị loại, cung Thiên Hương chỉ còn Lâm Nhất, Nguyệt Vi Vi và Ngôn Thiên Thần chưa xuất chiến.
“Ta lên đây.”
Ngôn Thiên Thần mỉm cười với đám người Lâm Nhất, rồi một mình bước lên đài.
Y trên đài trông không mấy nổi bật, trong số một trăm người lần này thu hút sự chú ý nhất là Địch Thu.
Địch Thu, thiên kiêu tuyệt thế trong hàng hậu bối của cung Linh Lung, vừa tròn hai mươi tuổi đã nắm giữ âm Đại Thánh, gã là kỳ tài tuyệt thế trong đạo Âm Luật.
Tuổi còn trẻ như vậy mà đã nắm giữ âm Đại Thánh, trong gần ngàn năm qua của cung Linh Lung có thể xếp vào hạng ba, thiên phú của gã mạnh đến mức nào có thể thấy được.
Về phần Ngôn Thiên Thần, ngoài danh hiệu đại sư huynh của cung Thiên Hương ra, thì không có mấy điểm khiến người ta tán thưởng.
Địch Thu còn nhỏ, gã vô cùng ngông cuồng, hoàn toàn không biết giữ.
Vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của vạn người.
“Địch Thu lên sân rồi!”
“Chậc chậc, e là cung Thiên Hương sẽ toàn quân bị diệt mất.”
“Vận khí của Ngôn Thiên Thần thật không tốt, nếu gặp người khác, với thực lực của y vượt qua vòng đầu chắc không có vấn đề gì.”
Rất nhiều người lần lượt mở miệng nói, không mấy ai lạc quan về Ngôn Thiên Thần.
Cho rằng tất cả những người trong lượt này, đều sẽ trở thành bàn đạp cho Địch Thu, khiến danh tiếng của gã càng thêm vang dội.
Lâm Nhất nghe thấy những lời bàn luận ấy, đại khái cũng hiểu Địch Thu là nhân vật thế nào, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên nụ cười.
Đây là kẻ tàn nhẫn từng bước ra từ Huyết Ngục Thần Sơn!
Bàn đạp?
Làm nền?
Đừng xem thường người khác như vậy!
Trên đài Lang Nha, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Địch Thu, chỉ thấy gã lấy ra cây sáo trúc trông rất bình thường rồi bắt đầu thổi.
Âm thanh của cây sáo trúc vô cùng chói tai, giai điệu phát ra thì cực kỳ quái dị, chẳng có chút gì êm tai, ngược lại còn vô cùng khó nghe.
Âm thanh đó giống như tiếng kêu thảm của yêu thú, như tiếng gào khóc của lệ quỷ, trên đời không có âm thanh nào tra tấn người ta hơn thế.
Phụt!
Có không ít người phun máu tại chỗ, ôm đầu ngã xuống đất đau đớn không dậy nổi, bọn họ nằm trên mặt đất rên rỉ.
Kỳ lạ hơn là, tiếng rên rỉ và thống khổ của họ vậy mà hòa quyện với tiếng sáo của Địch Thu.
Khiến giai điệu của gã trở nên càng thêm đáng sợ!
Ban đầu vẫn còn có người chịu đựng được, nhưng sau khi tiếng rên của những người ngã xuống hòa vào tiếng sáo, thì rõ ràng không còn trụ nổi nữa.
“Vãi thật, đây là thứ âm luật quỷ quái gì vậy?”
“Thứ này có thể gọi là âm luật sao?”
“Ếch ngồi đáy giếng, đây là cấm khúc Thất Thương Ma Âm của cung Linh Lung, có thể thổi ra giai điệu thống khổ nhất thế gian, Địch Thu đã đạt đến cảnh giới dùng khúc nhạc khống chế con người, còn nhỏ mà lực tinh thần đã mạnh đến mức này.”
Ban đầu mọi người vô cùng chấn động, rồi ngay sau đó lộ ra vẻ mặt quả nhiên là vậy, từ lâu đã đoán được.
Những người khác muốn liên thủ đối phó Địch Thu, nhưng càng đến gần Địch Thu, sắc mặt càng trở nên đau đớn không chịu nổi.
“Đủ rồi.”
Trên sân chỉ còn năm người còn đang gắng gượng, có ông lão của Thiên Cung Lang Nha lên tiếng, muốn ngăn cản Địch Thu.
Vù vù vù!
Địch Thu vẫn tiếp tục thổi sáo trúc, không có ý định dừng, trong hư không vang lên lời nói do gã phát ra bằng tiếng sáo.
“Khúc còn chưa xong, không thể kết thúc.”
Mọi người kinh hãi, bỗng nhiên bừng tỉnh, thì ra Địch Thu là muốn nghiền ép tất cả mọi người có mặt tại đây.
Quả nhiên là tuổi trẻ kiêu căng, quá ngạo mạn!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất