"Đó là Lý Ngọc Hi của Minh Tông sao?" Có người hạ giọng nói. 

 

 

Minh Tông - một trong sáu đại thánh địa Đông Hoang! 

 

Được gọi là thánh địa, ở khắp Côn Luân đều là thế lực đỉnh cao, có được truyền thừa cổ xưa, chí ít đã tồn tại từ thời thượng cổ. 

 

Muốn thành thánh địa, tối thiểu phải tồn tại từ trước thời kì loạn thế hắc ám, có được nền tảng mà các thế lực khác khó bì. 

 

Phải có thánh mạch thượng cổ, phải có thánh khí chí tôn, phải có truyền thừa võ học vượt trên cấp Long Linh. 

 

Quan trọng nhất, phải có cao thủ cảnh giới Đế tọa trấn! 

 

Kiếm Tông thực ra đáp ứng đủ hết các điều kiện, chỉ thiếu cường giả cảnh giới Đế. Nếu không, Đông Hoang giờ đã thành bảy đại thánh địa. 

 

Lý Ngọc Hi là một trong những người được kỳ vọng cao nhất kỳ yến tiệc Lang Nha này. Gã có thêm một ưu thế: không chỉ nắm được âm Đại Thánh, bản thân còn là một nhân vật đáng gờm thuộc một trăm hạng đầu bảng Long! 

 

Bảng Long thống kê toàn bộ cao thủ cảnh giới Long Mạch khắp Đông Hoang bất kể tuổi tác. Nhưng chừng ba mươi tuổi đã vào được trong hạng một trăm là thành tựu kinh người. 

 

Cùng thế hệ, hiếm ai địch nổi. 

 

Nghe đồn gã dung hợp ý chí võ đạo với âm luật. 

 

Nếu chỉ bàn về trình độ âm luật, có lẽ gã không bằng người của tứ đại nhạc phường. Nhưng khi dung hợp ý chí võ đạo vào âm luật, khi đối chiến bằng âm luật sẽ chiếm lợi thế rất lớn. 

 

"Ngọc Hi, cậu được kỳ vọng rất cao đấy, đừng để sẩy chân ở chỗ không đáng, để các thánh địa khác chê cười", Một trưởng bối Minh Tông bên cạnh cười nói. 

 

"Nhất định giành hạng nhất, quả Tam Sinh do Lang Nha Thiên Cung thưởng, ta đã nắm chắc trong tay!" Lý Ngọc Hi thản nhiên đáp. 

 

Các trưởng bối Minh Tông âm thầm gật đầu, khí phách của Lý Ngọc Hi rất mạnh. 

 

Người đến càng lúc càng đông, đài Lang Nha càng thêm náo nhiệt, trên trời dưới đất dày đặc bóng người. 

 

Yến tiệc Lang Nha là yến hội của âm luật, khoảng bảy phần mười tư nhạc trên khắp Côn Luân đều sẽ dõi theo. 

 

Mặt trời mọc từ phía Đông, ánh dương rải khắp nơi. 

 

Vầng dương chiếu lên ngai báu Lang Nha, một bóng người trong vòng vây thị vệ của thiên cung từ từ tiến về phía chiếc ngai. 

 

Người này vừa xuất hiện đã lập tức gây chấn động, vạn người đổ dồn ánh mắt về phía người đó. 

 

Người trung niên đi đầu khí phách kinh người - chính là cung chủ Lang Nha Thiên Cung. Ông ta vừa xuất hiện, các trưởng bối ở ghế dành cho khách quý đều đồng loạt đứng lên tỏ lòng kính trọng. 

 

Lâm Nhất liếc nhìn, phát hiện các trưởng lão thánh địa đều đứng, riêng Mộc Tuyết Linh lại không. 

 

Thú vị thật. 

 

Hắn khẽ cười. 

 

"Bái kiến cung chủ!" 

 

Chư vị khách khứa chắp tay hành lễ, hơi khom người. 

 

Đến trưởng lão thánh địa còn cung kính như vậy, đủ thấy vị cung chủ Lang Nha Thiên Cung này quả thực có uy thế lớn đến đáng sợ. 

 

Cung chủ Lang Nha trông chỉ độ bốn mươi, diện mạo chẳng phải quá anh tuấn, nhưng khí chất vô cùng nho nhã. Khí thế ông ta tỏa ra lại cực kỳ áp đảo, hầu như chẳng ai dám nhìn thẳng quá lâu. 

 

"Hôm nay yến tiệc Lang Nha khai mạc, ta chỉ là người chủ trì, còn nhân vật chính là chư vị tư nhạc trẻ tuổi đến từ khắp chân trời góc bể, đừng chú ý đến ta quá nhiều", cung chủ Lang Nha mỉm cười nói. 

 

"Cung chủ khách sáo rồi". 

 

Mọi người hành lễ, đợi ông ta ngồi xuống rồi mới theo đó mà an tọa. 

 

"Lang Nha Thiên Cung từ trước đến nay luôn chú trọng bồi dưỡng những thiên tài kiệt xuất về âm luật. Nay phần lớn các tư nhạc trẻ tuổi của Côn Luân đều tụ hội nơi đây, mong chư vị cứ thỏa sức thể hiện tài năng. Dẫu có thua cũng chẳng sao, nếu khiến bổn cung chủ phải nhìn bằng con mắt khác, vẫn có thể vào kho báu Lang Nha chọn đồ. Bổn cung chủ chưa bao giờ keo kiệt chuyện này". 

 

Cung chủ Lang Nha nhàn nhạt nói tiếp: "Nhưng ta biết, nhiều tư nhạc cũng đồng tu võ đạo, hoặc lấy võ đạo làm chính. Song yến hội Lang Nha là tranh cao thấp về âm luật, ai dám lấy tu vi võ đạo ra ức hiếp người, dù là thiên kiêu từ thánh địa, bổn cung chủ cũng sẽ không nể mặt". 

 

Giọng ông ta bình thản mà uy nghi đến nỗi không ai dám dị nghị. 

 

Phần thưởng yến tiệc Lang Nha lần này cực kỳ kinh người, hẳn không ít võ giả cũng động lòng. Việc trong lúc tranh đấu họ có lén dùng thủ đoạn võ đạo hay không thì khó mà nói trước. 

 

Nhất là có không ít thiên kiêu từ thánh địa tới dự. Nếu tham gia vào những trận sinh tử quyết chiến, mấy ai đấu lại bọn họ. 

 

Lời này của cung chủ Lang Nha lập tức trấn an lòng người. 

 

"Dung hợp ý chí võ đạo vào âm luật của mình có bị tính là vi phạm không?", một trưởng lão Minh Tông hỏi. 

 

"Đương nhiên là không". 

 

Cung chủ Lang Nha khẽ cười, đồng thời nhìn sang Lý Ngọc Hi, nói: "Nghe nói tiểu hữu Ngọc Hi đồng thời tu luyện ý chí băng và hỏa, đều dung nhập vào âm luật của mình. Mong lát nữa có thể cho bổn cung chủ mở rộng tầm mắt". 

 

"Cung chủ quá lời rồi, chỉ là chút thủ đoạn nhỏ mà thôi". 

eyJpdiI6Ik5ST0JqdWxlTk82VUh3WXA1dHRleEE9PSIsInZhbHVlIjoiM2FKWTc2Q1J3M0FISXlXOVA5bkU3R1lsd29PbCsrRTZSbkdqeWNXdzl2MHRPdEhkbFRlTkI0ZUtkbVhYWVhuaCIsIm1hYyI6IjkyNTg5ZmJhYzBmMWYyMGFiYzMxM2Q3YmI2YTFkNDA1MmM0MmU3ZTE5NTg0MWY3OGRiNGNiZWQ1MmUwMDY1NWEifQ==
eyJpdiI6IlVsSFlmRW9JK2dCXC9jZjhOeGxqN3h3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlFOeWtFMms2a09ka2RMNWJqc29vRENQaDNxeG5WTmNwUXFxQnZyNzhJMU9IZzlwS3ZnUEl6S2NsM3lBZjlVdWlQZ0lzZm5zXC80WFhLSyt5Z2VPTTZjTVR5cm55ZmxkQlhBdk9SaFBZV1BSVnVnYzAzNGUwNVB1Wk53bVwvYUw3aERvV2lyM2FlTlhSK1dTeXFZUXgwKzRkVkl1RW9wc1lhVWZ5RTlaV041eDE4S0tXSHVEWWhEdFwvVHl5MWtuNkUwSnRUQ3Q4MHhGRTZcL1JCN25LSElNWm1RKzNId2dJa3Jxb1htSnljOVRGaFdXM1lqRnlQaEd2QmZ5dW5NaUdVeDMzbFBVMEpOMVpYMUp4OFg4TXNydzdKK1J0cGlMeFJlUVZTWW1zWFJCRnBSaHJ3MlhtckV0Wnlocm5JWlR6XC9UdzQxSUV3UnRrUm10YzBqQnVzRXFnSHd3PT0iLCJtYWMiOiJkZGQxZmVjNmY1ZWY3ZjQ5NDhmNzJlMGVjNjkwOTVlYzUwNzQ1OTYwYWQxYWJiYTY2MWNmYzg5MDllODVmMWMwIn0=

Ads
';
Advertisement
x