"Nhớ rồi."
Chỉ một lát sau, Lâm Nhất mở mắt ra.
"Đúng rồi, thánh huyết Kim Ô khác gì thần huyết vậy?" Lâm Nhất tò mò hỏi.
Bên ngoài tế đàn được tạo thành bằng cách tưới thánh huyết, còn cuộn tranh thì lại được vẽ bằng thần huyết, chắc chắn giữa hai thứ này sẽ có chỗ khác nhau.
Mộc Tuyết Linh chỉ trả lời ngắn gọn: "Kim Ô vừa sinh ra đã là thánh thú, máu cũng đã là thánh huyết, nhưng Kim Ô muốn trở thành thần lại rất khó. Chỉ khi Kim Ô thành thần mới có thể tạo ra thần huyết, thần huyết có thần tính... mới có thể khiến cho những gì thần văn vẽ ra được bảo tồn vĩnh viễn."
"Hiểu rồi."
Lâm Nhất thầm nghĩ, liệu sau này mình có cần phải tìm ít thần huyết thì mới có thể khắc thần văn lên hoa Tinh Thần không.
Cũng chẳng biết Lý Vô Ưu từng vì thần huyết Chu Tước mà xuống hạ giới tới Lăng Tiêu Kiếm Các giờ ở giới Côn Luân ra sao rồi nữa.
Nhắc đến thần huyết khiến Lâm Nhất nhớ lại không ít chuyện cũ, thất thần trong thoáng chốc.
"Lâm Tiêu, ta và sư muội đi trước đây, có được bao nhiêu cơ duyên thì phải dựa vào vận may của ngươi rồi." Mộc Tuyết Linh cũng chẳng quan tâm Lâm Nhất đang nghĩ gì, mở miệng nói thẳng.
"Lâm huynh, huynh đừng có mà cậy mạnh đấy, trong bức tranh đó nguy hiểm lắm." Trước khi rời đi, Nguyệt Vi Vi còn không quên dặn dò.
Chẳng bao lâu sau, đại điện này đã trở nên trống vắng.
"Đã tới lúc dốc toàn lực một phen rồi."
Lâm Nhất nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào tế đàn ở đằng xa khẽ nói.
Cảm giác bị coi thường chẳng dễ chịu chút nào, nhất là bị đàn bà coi thường, dù đối phương có là Bán Thánh và còn nắm giữ cả âm Đế Quân!
Bên ngoài kho vũ khí Thiên Hương.
Lúc đang cùng sánh bước với Nguyệt Vi Vi, Mộc Tuyết Linh bỗng cất tiếng nói: "Lâm Tiêu là Lâm Nhất, phải không?"
"Lâm Nhất?"
Nguyệt Vi Vi thoáng sững người, rồi giả ngu nói: "Sư tỷ đang nói gì vậy?"
"Hắn chính là công tử Táng Hoa, Lâm Nhất, cũng chính là Lâm công tử mà muội từng gặp ở Thiên Lộ, muội cực khổ đến Thần Sơn tu luyện là để thoát khỏi sự khống chế của phụ thân mình, rồi sau đó mới gặp hắn, đúng không ?"
Mộc Tuyết Linh như đã nhìn thấu tất cả, nhẹ giọng nói.
Nguyệt Vi Vi cười nói: "Sư tỷ, tỷ đang nói gì thế?"
"Hôm yến tiệc Tây Viên, lúc muội hấp tấp gọi một tiếng 'Lâm huynh', ta đã đoán chắc là hắn rồi." Mộc Tuyết Linh nói: "Muội đã biết thân phận của hắn mà còn giấu ta lâu như thế."
Nguyệt Vi Vi thấy vậy thì không giả ngu nữa, cười nói: "Biết ngay là giấu không được sư tỷ mà, nhưng chắc sư tỷ cũng sẽ không làm khó hắn đâu nhỉ?"
"Sau hôm chè chén ca say đó, ta đã đoán được hắn là ai rồi, nếu không phải công tử Táng Hoa thì sao có thể có được phong thái ấy, mà sao con nhóc nhà muội lại có thể lén xuống núi chứ."
Mộc Tuyết Linh nói xong, quay đầu nhìn về phía kho vũ khí Thiên Hương nói: "Ta tất sẽ không làm khó hắn, nhưng nếu hắn muốn xứng với muội thì chút thủ đoạn hiện tại của hắn còn lâu mới đủ, thời đại hoàng kim sắp trở lại rồi. Đến lúc đó cả giới Côn Luân sẽ xảy ra biến đổi long trời lở đất, hắn mang theo bên mình trọng bảo, nếu không có thủ đoạn thì đừng nói qua được cửa ải là phụ thân muội, e rằng ngay cả tự vệ cũng chẳng làm được."
Nguyệt Vi Vi thất thanh: "Vậy nên sư tỷ mới mở bức tranh thánh Cửu Liên ra sao?"
"Nếu không thì sao?"
Mộc Tuyết Linh nói: "Muội tưởng ai cũng xứng để ta mở bức tranh thánh Cửu Liên ra sao? Đây là cuộn tranh thánh Cửu Liên được Thánh Hỏa nuôi dưỡng gần ngàn năm đấy, nhưng ta cũng có chút tâm tư ."
"Tâm tư gì thế?"
Nguyệt Vi Vi tò mò hỏi.
Ánh mắt Mộc Tuyết Linh dời khỏi kho vũ khí Thiên Hương, nói: "Bí mật."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất