"Lấy mạng ngươi!" Hạ Hầu Phong lạnh lùng đáp.
"Ha ha ha, đấu âm luật không lại thì chơi mấy trò tạp môn này? Đấu với ta, các ngươi còn non lắm!" Lâm Nhất cười lớn, hắn bất thình lình bật dậy, dừng đàn, cười nói: "Ta làm theo ý các ngươi đây, cút cho ta!"
Lâm Nhất ban nãy còn phong lưu tuấn nhã như tiên nhân trên trời giờ bỗng nổi điên, vung cây đàn Phong Lôi lên.
Ầm!
Hạ Hầu Phong dù nằm mơ cũng chẳng nghĩ sẽ có cảnh tréo ngoe đến thế, bản thân gã bị quật bay ngay tại chỗ.
Thánh Thể Thương Long, phong lôi đồng nộ!
Sau đó Lâm Nhất đặt đàn Phong Lôi xuống, xoay người thúc động toàn bộ mười vạn đạo long văn tím vàng trên cơ .
Chớp mắt gió gào dữ dội, sấm nổ rền vang, tia điện chớp loé, hắn tung một quyền nện tới.
Ầm!
Chưởng mang của Tân Vô Ngân bị một quyền ấy đánh vỡ tan, hắn ta phun máu tươi, văng ngược ra ngoài.
Keng keng keng!
Cùng lúc đó, cơn bão âm từ tiếng cầm của Khổng Anh cũng ập tới, từng tiên nữ do âm luật hóa thành cầm kiếm lao thẳng vào Lâm Nhất.
Kiếm quang múa lượn, âm luật tung hoành.
Lâm Nhất không kịp nhấc đàn Phong Lôi lên, trong lúc tránh né, y phục trên người bị cắt rách mấy vết.
Xoẹt!
Trong gang tấc, Lâm Nhất đã kịp thúc động Trục Nhật Thần Quyết đến cực hạn, chớp lấy một khe hở, phi thân vọt lên.
Véo véo véo!
Nhưng vừa phi thân lên, âm luật trên trời đã trút xuống, các tiên nữ như lá rụng từ trời cao, múa lượn theo gió. Theo tiếng đàn cầm bùng phát sát cơ lạnh lẽo, vây chặt Lâm Nhất từ trên xuống dưới.
Với tình hình hiện tại Lâm Nhất khó mà tránh được đòn này, hẳn sẽ bị trọng thương trong dị bảo do âm Thánh Hiền tạo ra.
Thế nhưng điều không ai ngờ đã xảy đến: Lâm Nhất trở tay, rút ra một cây tiêu đồng màu tím.
Gần như trong nháy mắt, tiếng tiêu cao vút vô tận bùng nổ, chỉ một hơi mà âm luật biến hóa hàng trăm lần.
Mỗi lần đổi điệu là lại nâng cao đôi chút cho đến khi chạm tới cực hạn, sau lưng Lâm Nhất bừng lên một vầng đại nhật đỏ rực.
Ầm!
Cũng là âm Thánh Hiền nhưng diễn hóa thành mặt trời đỏ rực, nó đánh bay tất cả bầy tiên nữ đang múa kiếm, sóng âm cuộn trào, dư uy mãi chưa dứt.
Ầm ầm ầm!
Vô số bàn ghế ở yến tiệc nổ tung rồi vỡ làm đôi, bao nhiêu món đồ ngọc trên bàn đồng loạt vỡ nát, những tiếng leng keng loảng xoảng vang lên khắp nơi. Ngoài ra còn có không ít người chịu không nổi dư chấn mà bị hất văng ra ngoài.
Khổng Anh chưa kịp ứng phó thì dây đàn cầm trong tay đã đứt sạch. Gã phun một ngụm máu tươi, mặt mũi tái nhợt đến tột cùng.
Tân Vô Ngân và Hạ Hầu Phong vừa gượng dậy đã bị cơn bão uy chấn từ tiếng tiêu của Lâm Nhất làm chấn động đến phun máu, rồi "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống bên cạnh Khổng Anh.
Lâm Nhất hạ tiêu xuống, mồ hôi túa ra trên trán, sắc mặt cũng lộ vẻ suy yếu.
Một lúc đối chiến với ba đại nhạc sư, trận đấu phải nói là vô cùng hiểm hóc. Đến cuối cùng hắn phải dùng đến tiếng tiêu dồn dập để lật ngược cục diện, lực tinh thần tiêu hao kinh khủng.
Đây là đòn liều mạng, nếu không đánh gục được Khổng Anh, Lâm Nhất sẽ vì suy kiệt mà bại trận.
Có điều, chính ba kẻ này đã ban cho Lâm Nhất cơ hội!
Nếu cứ đường đường chính chính mà đấu âm luật, dẫu Lâm Nhất thắng thì một chọi ba cũng sẽ thắng rất chật vật.
Vậy mà ba kẻ đó lại muốn đi đường tắt, ấy chính là tự tìm đường chết. Chỉ mình Khổng Anh tuyệt đối không đỡ nổi một đợt bùng nổ sức mạnh của Lâm Nhất.
"Còn vị đồng bối nào muốn giao chiến với ta bất luận là bằng âm luật hay võ đạo, ta đều tiếp!"
Lâm Nhất cất tiêu Tử Ngọc Thần Trúc đi, vừa đáp xuống đã cách không giật lại đàn Phong Lôi của mình về.
Còn ai!
Hắn nói không lớn, nhưng âm thanh vào tai mọi người lại chói gắt vô cùng, từng gương mặt bắt đầu nóng rát.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất