Nơi chưởng mang đi qua, các hoa văn trận pháp trên mặt đất không thể chịu nổi nữa, liên tục xuất hiện vô số vết nứt. 

 

Sát khí đó, vô cùng sắc bén. 

 

Sau khi tên này thăng cấp Long Mạch, quả thật đã mạnh lên không ít, trong lòng Lâm Nhất thầm thở dài, không trả chút giá thì đúng là không khống chế được gã. 

 

Thần Tiêu diệt vạn vật, U Minh Chưởng Long Hoàng! 

 

Lâm Nhất không thể sử dụng Thần Tiêu Kiếm Quyết, chỉ đành triệu hồi Kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế, gọi ma đỉnh đang chìm trong biển Long Nguyên ra. 

 

Khoảnh khắc ma đỉnh lao ra, khí thế trên người Lâm Nhất tăng vọt, đạt đến mức độ đáng sợ có thể sánh ngang Long Mạch tầng tám. 

 

Sát khí ngút trời từ đỉnh Long Hoàng hội tụ trong hai mắt Lâm Nhất, đôi mắt hắn lập tức biến thành vực sâu đầy màu máu. 

 

Lâm Nhất vỗ mạnh tay phải, rắc rắc rắc rắc, vị thần đang lao xuống giống như lòng bàn tay bị đánh vỡ, sau đó cánh tay liên tục nứt ra, chỉ trong chớp mắt cái gọi là thần linh đã vỡ thành muôn ngàn mảnh vụn. 

 

Ầm! 

 

Bàn tay Lâm Nhất chạm vào bệ thần Nhật Nguyệt đó. 

 

“Sao có thể như vậy được!” 

 

Hoàng Huyền Dịch kinh ngạc nhìn Lâm Nhất, không thể tưởng tượng làm sao đối phương có thể đạt tới bước này, dùng thân thể bằng máu thịt thuần túy mà hóa giải sát chiêu của gã. 

 

“Đại Nhật Huyền Không!” 

 

Lâm Nhất nhảy vọt lên, ánh sáng vàng trên người bốc cháy thành ngọn lửa, hắn tựa như mặt trời mọc từ mặt đất, bình minh phá tan màn đêm, ánh sáng vàng rải ra như mưa sương. 

 

Rắc! 

 

Bệ thần Nhật Nguyệt trong tay Hoàng Huyền Dịch lập tức nổ tung, bị đánh bay ra ngoài. 

 

“Kim Ô tung cánh!” 

 

Lâm Nhất không cho gã cơ hội đứng dậy, bước đi giữa hư không, sau lưng lập tức ngưng tụ ra dị tượng Kim Ô vô cùng lớn. 

 

Hắn lao người xuống, vừa đưa tay ra đã muốn tóm lấy cổ Hoàng Huyền Dịch. 

 

Hoàng Huyền Dịch vội vàng lùi về sau, trong lòng vô cùng hoảng hốt, dốc toàn bộ bản lĩnh, cả trục tranh Tinh Tượng thuộc về gã cũng được triệu hồi. 

 

Nhưng đúng lúc này, Kim Ô sau lưng Lâm Nhất đột ngột dang rộng đôi cánh, trong chớp mắt bóng tối khổng lồ phủ xuống, thế lực cuồn cuộn, hùng vĩ và cổ xưa. 

 

Hoàng Huyền Dịch không thể động đậy, trong chớp mắt Lâm Nhất đã nắm cổ gã. 

 

“Buông tay!” Hoàng Huyền Dịch nắm chặt tay Lâm Nhất, điên cuồng giãy giụa. 

 

Nhưng Lâm Nhất ấn mạnh, ép gã chết dí xuống mặt đất. 

 

Ầm! 

 

Trận văn trên mặt đất hoàn toàn vỡ nát, một nửa thân thể Hoàng Huyền Dịch bị lực mạnh này ép chặt vào mặt đất. 

 

“Ngươi muốn chết à, hôm nay ta phải giết ngươi!” Hoàng Huyền Dịch bị đè dưới đất, lửa giận bốc lên, trừng mắt nhìn Lâm Nhất. 

 

“Đôi mắt này của ngươi, thật sự rất chướng mắt.” Lâm Nhất thản nhiên nói. 

 

Phụt! 

 

Mọi người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Lâm Nhất vung tay trái, hai ngón tay như lưỡi dao sắc bén, chém ngang qua.

Máu bắn tung tóe, hai mắt Hoàng Huyền Dịch tối sầm, trong chớp mắt vô cùng hoảng sợ. 

 

Ta... mù rồi sao? 

 

“Không!” 

 

Ngay sau đó gã hét lên thảm thiết đến xé lòng, còn Lâm Nhất thì lười để ý, giơ tay ném gã bay thẳng ra ngoài. 

 

“Hoàng huynh!” 

 

Phong Duyên Quân giật mình kinh hãi, làm rơi cả chén rượu, lập dùng tốc độ kinh người lao tới, đỡ Hoàng Huyền Dịch. 

 

Gã cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức tối sầm, Hoàng Huyền Dịch lại mù tiếp rồi. 

 

Mọi người trợn tròn mắt, cằm suýt rơi xuống đất, ai nấy đều vô cùng kinh hoảng, tên Lâm Tiêu này là cái quái gì vậy… Trong chớp mắt không chỉ xoay chuyển cục diện, mà còn phế luôn đôi mắt của Hoàng Huyền Dịch! 

 

Luồng sát khí kinh người bùng nổ từ trên người Phong Duyên Quân, gã lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Nhất, giọng gằn lên dữ dội: “Lâm Tiêu, lá gan ngươi thật lớn, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao? Tỷ thí luận võ, mà dám ra tay độc ác đến vậy!” 

 

Lâm Nhất mỉa mai nói: “Phong Duyên Quân thật là người rộng lượng, lúc nãy ta bị tên này uy hiếp, sao không thấy các hạ phẫn nộ như thế?” 

 

“Phong Duyên Quân hà tất phải vì thằng nhóc này mà tức giận, ngươi muốn giết hắn cũng khó mà ăn nói với cung Thiên Hương, để ông đây ra tay thanh lý môn hộ là được!” 

 

Đúng lúc sắc mặt Phong Duyên Quân thay đổi liên tục, Khương Du đặt chén rượu xuống, bất ngờ đứng dậy. 

eyJpdiI6IkxKTXJlQThoeXdDUVZxR3Bud29CMEE9PSIsInZhbHVlIjoiOGRwQVBUMzUrNlFZSmpyM1p1VTRwdjVQVkZWaTdXTzFlTVM5cWVqK29GN2FrbUxKQjMrOURBVUZYZXRwQWZLdSIsIm1hYyI6ImJjOWI3YzAzYmU2ODY1OWU0MDhiYTJlZGU4MzliOWFlOWIyODFjMzZlYTJlNGNkOTM1OGY1MWVlNTQzNDFlODUifQ==
eyJpdiI6ImxCVkY2RzFlVk5IZVwvQUhjQmlGYVwvQT09IiwidmFsdWUiOiI3SUJmT1JyWVlqY1piWllnMko4eXczNXRWRmIxZlQ2RHM1RStkVEs4cHlsZWxRdm1VVmtDdnkwTys5XC9qejdFS0xHVUkzV0NMU1l1cHlZN0pEZGdvZkJ6cFlDVHhtNDJKbUUzTmVWMkQreHVMUFNqQnQzd1pubEpZYXgycFBKSlNWeUVLTWY0aWU3dWJQVDNQK0J5NzJ2MjJaZFUzMjNrZGd0b2h3Y2JWNTZRd1djVzhkajNSMEhJUnNWbTRlYUhWNnpmTzhnS3M5RFhSZEVTMTRmOWNDTTFRZHE2cHpBNEZYb0tcL3hvbFdiN1FnYzREd0ZacUlQMWNWMkVvTmlkZnNHelkyelhZXC8xM1cwd0dKXC9YODNyZDhrNVlJVjA4S3ZkaGVDNzN2WGw2THc9IiwibWFjIjoiYjRjNjBhMmE1M2IzNmIyODYxNjJhYmU3YzYwZjEyZjRlZWQxMDAzN2IxNGUwZmJkMzJhOWU4MDVkYzRhNDhhZSJ9

Sắc mặt Phong Duyên Quân vui mừng, lập tức đưa Hoàng Huyền Dịch rời đi, sắp xếp trưởng bối trong nhà chữa trị đôi mắt cho gã.

Ads
';
Advertisement
x