Rõ ràng ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần, nhưng vào thời khắc này khiến người ta phải rùng mình. 

 

Ánh mắt bọn họ say mê, điệu múa uyển chuyển như phượng hoàng dang cánh bay lên, trong làn váy tung bay có những tia sáng bạc lấp lánh. Mặt đất vốn bình thường, lúc này tựa như dải ngân hà rực rỡ, nhóm vũ cơ như đang múa trên từng vì sao. 

 

“Ai đang gảy đàn!” 

 

Hoàng Huyền Dịch lạnh lùng quát. 

 

Không chỉ có Hoàng Huyền Dịch, toàn bộ các tư nhạc có mặt đều nhận ra có điều không ổn, những vũ cơ này rõ ràng đã bị người khác âm thầm điều khiển. 

 

Nếu không nhờ tiếng nói của Phong Duyên Quân vừa rồi, e là đến giờ họ vẫn chưa phát hiện ra. 

 

Trong khoảnh khắc này, ai nấy đều rùng mình, vô cùng kinh ngạc, ánh mắt đồng loạt nhìn về nơi phát ra tiếng đàn. 

 

“Ngân Khung Phi Tinh, Cửu Thiên Phượng Vũ! Rốt cuộc ngươi là ai?” Ánh mắt Phong Duyên Quân bỗng trở nên vô cùng sắc bén, gã vận dụng tu vi khủng khiếp đánh gãy tiếng đàn, ầm ầm, các vũ cơ tại hiện trường lần lượt ngã xuống bất tỉnh. 

 

Lâm Nhất từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng ngạo nghễ, khẽ cười nói: “Chư vị mắng ta suốt cả buổi tối, mà ngay cả ta là ai cũng không biết sao? Không cần chờ đến ngày mai nữa, Lâm Tiêu của cung Thiên Hương, hôm nay đến dự yến đây!”

Không cần đợi đến ngày mai, hôm nay Lâm mỗ đã đến dự tiệc rồi! 

 

Giọng của Lâm Nhất không hẳn là quá vang dội, nhưng mạnh mẽ, rắn rỏi, trong chớp mắt, cả yến tiệc Tây Viên lập tức trở nên yên lặng đến mức đáng sợ 

 

Từng người ở đây, ban nãy còn miệng năm miệng mười mắng chửi Lâm Tiêu là kẻ bại hoại, thậm chí còn lớn tiếng bàn bạc kế hoạch ngày mai bắt hắn. 

 

Giờ chợt phát hiện, ngay lúc này Lâm Tiêu đang ngồi trong chính bữa tiệc, hỏi sao không kinh hãi. 

 

Huống hồ, hắn còn liên tiếp gảy hai bản cổ khúc mà không ai nhận ra, nếu không phải Phong Duyên Quân phát hiện điều kỳ lạ, thì e là đến bây giờ bọn họ vẫn chưa hay biết Lâm Tiêu đã âm thầm lẻn vào. 

 

Vân Khê mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn Lâm Tiêu, thì ra Tiểu Lâm Tử chính là Lâm Tiêu, mà ban nãy mình còn nói bao nhiêu điều xấu về hắn, ngay trước mặt hắn... 

 

Mấu chốt là, Tiểu Lâm Tử này hoàn toàn không giống với kẻ ác trong truyền thuyết chút nào. 

 

“Hắn chính là Lâm Tiêu sao?” 

 

“Gan đúng là to thật...” 

 

“Vậy mà lặng lẽ trà trộn vào yến tiệc Tây Viên.” 

 

Trong buổi yến tiệc có không ít người lẩm bẩm, mắt nhìn về phía Lâm Nhất đang gảy đàn, trong mắt đều hiện lên vẻ kinh ngạc. 

 

Lâm Tiêu! 

 

Hứa Đông Phi và Lam Hồng Diễm, sau khi chấn động lập tức hoảng hốt, nhất là Hứa Đông Phi, chén rượu trong tay suýt chút nữa đã rơi xuống đất. 

 

Những chuyện xảy ra ở cung Thiên Hương hôm đó, gã chẳng quên chút nào, trải nghiệm khi đó đã để lại ám ảnh rất lớn trong lòng gã. 

 

Vừa rồi gã nói không biết bao nhiêu tội ác của Lâm Nhất, nhưng việc hôm đó gã dùng đến khúc cấm mà vẫn thua dưới tay Lâm Nhất thì không hé miệng nói chữ nào. 

 

Lý do cũng đơn giản thôi, quá mất mặt! 

 

Còn Lam Hồng Diễm thì càng thêm sợ hãi, vừa nhìn thấy Lâm Nhất, đã cảm thấy mặt mình như bị tát thật đau. 

 

Nhưng rất nhanh, cả hai đã bình tĩnh, nơi này là yến tiệc Tây Viên, là phủ Liễu Thánh, là địa bàn của Phong Duyên Quân. 

 

Lâm Tiêu dám một mình đến đây, đúng là tự tìm đường chết! 

 

Nghĩ đến điều đó, sắc mặt hai người trở nên vô cùng âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Nhất. 

 

Khương Du và Khương Phong cũng cực kỳ kinh ngạc, đặc biệt là Khương Phong, ngay khi nhìn thấy Lâm Nhất lập tức sợ đến mức chân mềm nhũn. 

 

“Cha, phải làm sao đây?” Khương Phong run rẩy hỏi. 

 

Khương Du lạnh lùng nói: “Sao phải sợ hắn, ta đang lo không có cơ hội trừng trị hắn đây!” 

 

“Tiếng đàn rất hay, Lâm công tử có thực lực thế này, cần gì phải lén lút đến đây, chỉ cần báo trước là được, hoàn toàn không cần làm chuyện âm thầm như vậy.” 

 

Phong Duyên Quân thản nhiên nói, giọng điệu không nghe ra cảm xúc gì. 

eyJpdiI6IkhJZ1ArUWJEbUZYSmI4ZVI3NW1tNkE9PSIsInZhbHVlIjoiejdhdGFLc3k2NUhjVEg3dytwUmFXNitoc1NhYkZNYit1MElKNU93Q01DdmhNT084RzZaYkxvenJZWUtjV3pTYSIsIm1hYyI6IjA3ZDNkMzE5YTFmYWYyNDUzNWNkMTFiMzNmODA0YmQ1ODZmMzA5ZWQ4MjMzOTY1NDA3NzlhODUwYmJiNTQ2ZDcifQ==
eyJpdiI6IlJoV01qZCt1ZVZaaUpcL25TYStZQzFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkRnWkRXd1RHajVrTE5VNExvSU0yU0U4R3FzVVJaTkdFUGwxc2pFT1V0Qk8yZkdaK3B2dTVcL1BISzF1b2M1NHBnVmdFME5hXC9ma0o0NXFBTnkxXC9ITDFDQTYzQ2lwNGFBWEZSaWJsRzYxeE0yVFZuTUg5NGJ6K05iQkN2SnNUUk9XbXBLUWE2YzRBbjBVWkpzYk5RRXE3ZXJBK2Jxam1pRUJiMWU4NUpOVnhQQkhwd2xISHVEVUgwQUdIXC9WcU5LdzE2NWNXWm5odmxmT1AzZUltQ09NcG1NMG1hbmJ3bVdTbHJkR2FLeXdMNkVsSHJqXC9ZZnJvQWFDOWgxZlNIb0poRkN1a1V2R0o2b0w2a2V4a1dZTTBVMDE4OUtnbDl5YUVUYnBpbjB6WkU1SUh1TlFaSTdXcmRuXC9CQmk4ejBFWHl6OUgxeno5Y01KZUpsbmJyWGFORllyNDFhNUF5SjlXc2N2aTRxY1FQVGI2aE1tSFpCVGxFb0FJQXdWZUZkZjhmVHpBWVBtWisyUWszbUlyVUhPYlNvVEF4TkpFc2JRa29tV0t1TGZMVUY4WFZwWUZ0U0h2XC8rY1BsQ0VWd0xCUXRDVWNZV3FWNXhBVHZsSnNOaUxTOXMxZTgxOE13eXdrOWhcL3VCNTFJdWZwbjQwOUxlQjN1ZjQ2dzFURVZJako0alVIZHZkaHU3V3RcL3BDTmRkSWFrVG5BMzczWmZzZUhHbUFvbWtsdjlHSkFqOFwvdXhsRkdLMGI1UVhMc1ZRZTVtbmV1WVYxeDJqRlRNTXFQRHJmMkdcL1Fudz09IiwibWFjIjoiZjJlZDQ2OWE3ZTZhOTQ1MWU2MzE5MjUxOTAyMmNiODg3ZWE5OGRlNWE3NDcwODQ0MGNiZTEwYjdiODhkODgwNCJ9

“Đến thì đến, tùy hứng mà đến. Vốn dĩ cũng không định để lộ thân phận, nhưng nghe chư vị bôi nhọ tại hạ suốt cả buổi, còn định ngày mai đến cung Thiên Hương bắt tại hạ, nếu còn không xuất hiện thì e là có phần không phải.”

Ads
';
Advertisement
x