Trong khi người nhà họ Vũ đang bày mưu tính kế. 

 

 

Bên ngoài cung điện vang lên một giọng nói: "Diệp sư đệ, ngươi không sao chứ? Dạo này xảy ra hơi nhiều chuyện!" 

 

"Sư huynh!" 

 

Diệp Bắc Minh lắc mình một cái đã xuất hiện trước mặt Quan Chí Tôn! 

 

Người tới mặt mày hiền hậu, nở nụ cười ôn hòa, trông hiền lành vô hại! 

 

Nếu không phải Diệp Bắc Minh biết, người này đang thèm khát Bất Tử Thiên Công! 

 

Có khi anh sẽ bị hắn ta lừa thật! 

 

Quả không hổ là cường giả cảnh giới Thánh Thần đỉnh phong, chí ít, trừ có trực giác mách bảo anh rằng Quan Chí Công cực kỳ nguy hiểm, Diệp Bắc Minh không cảm nhận được chút sát ý nào! 

 

Thậm chí còn cảm nhận được thiện ý dào dạt! 

 

Nhưng kẻ bước ra từ núi thây biển máu như Diệp Bắc Minh, trời sinh đã có cảm giác với nguy hiểm! 

 

Mà cảm giác nguy hiểm này lại đến từ Quan Chí Tôn! 

 

"Không có việc gì, mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát, nhà họ Vương đã cúi đầu thần phục ta rồi, sau này còn phải nhờ sư huynh chiếu cố Hầu Tử chút!" Diệp Bắc Minh mỉm cười. 

 

Quan Chí Tôn gật đầu. 

 

Hai người nói chuyện một lúc. 

 

Quan Chí Tôn chuyển đề tài: "Sư đệ, vi huynh còn đôi chỗ không hiểu đối với tầng bốn của Bất Tử Thiên Công, mong sư đệ giảng giải cho ta một phen!" 

 

"Sư đệ là học trò giỏi của sư phụ, thiên phú đến ta còn hâm mộ không thôi, tiếc là ta quá ngu dốt, không thể lĩnh ngộ chân truyền của sư phụ..." 

 

Quan Chí Tôn vừa nói vừa lắc đầu! 

 

Dáng vẻ rất là khiêm tốn! 

 

Diệp Bắc Minh thầm buồn cười, ngoài miệng cũng không khách khí: "Chính xác là vậy, thiên phú của sư huynh bình thường!" 

 

Lời này vừa thốt ra, nụ cười của Quan Chí Tôn cứng đờ, trong lòng dâng lên một cơn giận vô hình! 

 

Hắn ta hoàn toàn không ngờ Diệp Bắc Minh sẽ nói vậy, nên chỉ có thể cố đè cơn giận xuống, rồi cười bảo: "Sư đệ dạy chí phải!" 

 

"Ta thiên phú không cao! Nhưng ta thực sự muốn lĩnh ngộ tầng bốn của Bất Tử Thiên Công, sư đệ... hay là đệ dạy ta đi?" 

 

"Chỉ cần đệ đồng ý, cái gì sư huynh cũng đáp ứng đệ!" 

 

Nói xong, khuôn mặt già đầy kích động! 

 

Thậm chí hắn ta còn đưa tay ra, siết chặt cổ tay Diệp Bắc Minh! 

 

Dáng vẻ như thể chỉ cần không hợp ý là sẽ ra tay luôn! 

 

Diệp Bắc Minh rùng mình: 'Tiểu Tháp, chẳng lẽ lão giả này định động thủ à?' 

 

'Biết đâu...' 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chỉ đáp hai chữ! 

 

Giây tiếp theo. 

 

Ánh mắt Quan Chí Tôn và Diệp Bắc Minh giao nhau, trong đáy mắt hai người cùng lóe lên một tia rét lạnh! 

 

Bầu không khí tĩnh lặng như chết! 

 

"Ha ha ha... sư đệ, đệ thấy sao? Tầng bốn, có muốn chỉ điểm ta một chút không?" 

 

"Được!" 

 

Diệp Bắc Minh nhếch môi cười. 

eyJpdiI6InR1UlB2SXdTVFBxWWJcL3Voak1cL3lZQT09IiwidmFsdWUiOiJQTmlFQnVBRmhDbnBYNVhtOG1CdVoxZ25uVVQ2RG9mYXl2UlZhMThiWmVybHNkOXZhT09VTFFucmdYelpZekVnIiwibWFjIjoiMzM0MDU1YWFlOTRiYTU2NmJmMDYwOTMwYTRkY2EyMWQwYTZhZWI3NWYwODhiYjRkMDNhZTAxZDdiZDEyOTZkMSJ9
eyJpdiI6Ikw3UTB0cUlVdm5SdldPeXIxSHVHRFE9PSIsInZhbHVlIjoiU2dwV0FMN1lYUWJkVll3T0RLZ0VxXC9TSzVOS3RaQ3VkNmVTN2hzWDBLM0NMREppOVFINlhRcUpVZ1RISlRPbGVtYnBTa3pTMTVjb0F4aXl3ODJic05FVVpDZkFyRG80M3BhZWZZZUI3TlJsSmFVQU9FZTNveTVyUDFGdkppWmdDTW1jeVUzeUtnOGY0RENMcnp6OHJrMkNIT29QYzE0d2Q0czVDK2tVWWdNOXdPTnZlNHRmQndpdjNlMkJrdEVwSmJzZ0VEMzFrSDJDZjBcLzMxZ09ZSDFxNVRIemF6ZGN2SWlqTUFxTG1yVmVpTWdXd3Y5Mm9CUFZVXC9iVmJKcElqR0VGa0swSWVaRlwvMldUQUJCT2RPNFwvelJJVTRyNHVndUdIK2xXVDNSTjl3VkFiUXdxTmIrZFQ4NmdJT20zXC9mVmhiOUVZMkdVWUpTemZHZUNoR1JjNUt5bDFEZUl4K3VYVmFSREM0a0tuV2NXSEtLenVad1pLOVZxMWlOTnordnlzVjkrVUVUQzBSY0JRM2V6NGJoblBDdz09IiwibWFjIjoiNjEwYzk5YzQxYTQ0NDQ3NTEwYmU2MjlhY2U2OGJlODlhZTcxMjQ0N2JlZjYyNjZkMTdmYzU0M2IzMWYzYjAwNSJ9

Advertisement
x