"Ngươi câm miệng!" 

 

 

Lâm Uyên giả bộ tức giận, vung tay tát một phát, đánh tên đó chết ngay tại chỗ! 

 

Vẫn phải tỏ vẻ đến nơi đến chốn! 

 

Sau này Huyền Vẫn biết chuyện hôm nay, ắt sẽ không trách hắn ta nữa! Dù sao, hắn ta đã cố gắng hết sức để giữ gìn tôn nghiêm cho Mộc Thiên Tuyết, không phải sao? Là bọn chúng dùng đá Lưu Ảnh ghi lại, lỗi là ở đám người này! 

 

Hơn nữa… 

 

Cho dù Lâm Uyên có quát mắng thế nào! 

 

Chắc chắn vẫn sẽ có cá lọt lưới, lén giữ lại đá Lưu Ảnh. 

 

Sớm muộn gì cảnh tượng nơi đây cũng sẽ truyền ra ngoài, đến lúc đó… Huyền Vẫn nhất định càng thêm cảm kích hắn ta! 

 

Nếu không nhờ Lâm Uyên hắn, làm sao có thể phát hiện Mộc Thiên Tuyết là một người đàn bà lẳng lơ nước chảy bèo trôi như vậy? 

 

Thấy Lâm Uyên nổi giận, tất cả mọi người sợ đến mức vội vàng lùi lại. 

 

Lâm Uyên nhanh chóng tiến lên, hạ thấp giọng: "Mộc cô nương, cô không sao chứ?" 

 

"Ta biết chắc chắn là tên Đoạn Long kia ép buộc cô! Cô yên tâm, ta nhất định sẽ thay cô chém chết tên súc sinh bôi nhọ sự trong sạch của cô!" 

 

Mộc Thiên Tuyết vừa nghe vậy, liền ló một cái đầu nhỏ khỏi mặt nước: "Lâm Uyên, ngươi câm miệng cho ta!" 

 

"Giữa ta và Vương công tử chẳng có chuyện gì xảy ra cả, cái gì mà trong sạch với không trong sạch!" 

 

Đám người đứng xem đều lộ ra vẻ vui sướng khi người khác gặp họa. 

 

Trong sạch? 

 

Đã cùng nhau trần truồng ngâm mình trong nước, tắm uyên ương rồi! 

 

Còn nói trong sạch? 

 

Chẳng có lấy một kẻ tin nổi! 

 

Ngược lại, Lâm Uyên lại tỏ vẻ thâm sâu khó lường, gật đầu: "Ta hiểu rồi! Mộc cô nương yên tâm, ta sẽ giết sạch tất cả những người ở đây!" 

 

"Sẽ không có bất kỳ ai biết chuyện xảy ra hôm nay!" 

 

Lời nói vừa dứt! 

 

Lâm Uyên trực tiếp rút ra một cây trường thương màu vàng kim, bắt đầu điên cuồng đồ sát! 

 

"Lâm công tử, ngài… ý ngài là gì vậy?" 

 

"Lâm Uyên, ngươi điên rồi sao? Chúng ta tới đây giúp ngươi, tại sao ngươi lại giết chúng ta?" 

 

"Chạy mau! Lâm Uyên thất tín rồi!" 

 

"Chạy đi…" 

 

Đám người phát điên bỏ chạy. 

 

Mấy vạn người này đều là cảnh giới Chủ Thần, sao có thể đỡ nổi một đòn của Lâm Uyên - cường giả cảnh giới Thánh Thần chứ? Máu tươi nhuộm đỏ cả không gian, mấy vạn người chỉ có chừng hơn mười kẻ may mắn thoát được, còn lại đều biến thành vong hồn dưới mũi thương của Lâm Uyên! 

 

"Giờ thì mười mấy tên đó chắc cũng sắp truyền tin ra ngoài rồi!" 

 

Trong lòng Lâm Uyên thầm tính toán. 

 

Lập tức. 

 

Ánh mắt hắn ta trầm xuống, khóa chặt vào người Hầu Tử: "Ngươi, đi chết đi!" 

 

… 

 

Ở bên kia. 

 

Diệp Bắc Minh cầm bản đồ của Bất Tử Thiên Quân, một lèo tiến sâu vào trong động phủ, dọc đường, cơ quan, trận pháp giăng khắp nơi. 

 

"Nếu không nhờ bản đồ sư phụ để lại, muốn vào đây đúng là phiền phức!" 

 

Diệp Bắc Minh lẩm bẩm. 

 

Trước mắt hắn bỗng rộng mở, tiến vào một không gian lớn chừng bằng sân bóng đá, nơi này lại có một cái huyết trì! 

 

Bên cạnh huyết trì vẫn dựng một tấm bia đá, trên đó khắc mấy hàng chữ: "Đồ nhi ngoan! Máu trong huyết trì này, đều là máu tươi sư phụ chém giết kẻ địch mà có!" 

 

"Sư phụ đã sớm đoán được, công pháp ngươi tu luyện nhất định có liên quan tới máu!" 

eyJpdiI6ImU2MVExRjNtK1hucVwvQzlDa2ZcL2JsUT09IiwidmFsdWUiOiJ3T1F1TlVBb1FEWSt5dHU2ZU50b0VXSzJFSmVtVVRHYmRNRDNaSlNVXC9qcVpUQkJlSFZINjZLMEkxaVkrRVN0QyIsIm1hYyI6IjVmMzgxMDhjMWQwY2NjYzczNmJhYjEwMzNhODYyNDRiNDQzNDhjZTFjYTQ0NzBjNTFkMWY5Nzg2NGY4MGEwOWIifQ==
eyJpdiI6IkNHbWlPVWJuVzlaMEVXZFE5K1hUdWc9PSIsInZhbHVlIjoib3FnM1g1aDh5aDN0cTk4TUpJSmRNNGNTMXNnd250UDZoNWhScDQyMUo4azJPMFluVmJRbnNRXC8xeE40cW1OVWdBXC95MVFXZDdZZjV1cUZtMjRiaEFZblJ4NkhzdTJsWFlmdTRUa0hRYXByOE5iUFhtbEJmTlQrZDI4Y1BnRXAwUzhsSUhtYkYzdkdFaFhEa2JWMmVOQWZkd0c5d25Gazh1QXEycVhpRys3TW9TQlhXK0dtZ3d3dHh2S3M4RmtXTzBIM1QyOXc1YVlhdkFnXC9yNElGVFJ1YlR6WnpBcFRXTzMyeFUyUDhlWjNxOD0iLCJtYWMiOiI4NDQwYjcyYzBhZjEzZTI0NDM3OTlhMGI1YmFkZDExNWFlODFlZTAwNDNjMThiNmQ3ZDljY2VhY2VlNjk5Mzc3In0=

Advertisement
x