"Ăn gậy của ta này!" 

 

Hầu Tử quát lớn. 

 

Hai tay ạnh ta nắm chặt thiết côn, vung một gậy nện xuống! 

 

"Ầm!" Một tiếng vang kinh thiên, đầu kim long nổ tung, máu tươi phun trào, thi thể cứ thế nổi lềnh bềnh trên mặt nước! 

 

Người phụ nữ áo trắng hoàn toàn ngây ra! 

 

Đôi mắt đẹp mở to, không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt! 

 

"Ngươi… ngươi giết một con kim long năm móng vuốt? Sao có thể chứ!" 

 

Hầu Tử chắp hai tay sau lưng, bước một bước, đáp xuống trước mặt cô ta: "Đây có tính là gì? Thực lực của Vương Khinh Hầu ta, chém một con kim long năm móng vuốt, chẳng đáng nhắc tới." 

 

"À đúng rồi, cô nương, đây là bảo kiếm của cô." 

 

Anh ta cực kỳ phong độ chìa tay ra, thanh bảo kiếm vừa rồi người phụ nữ áo trắng làm rơi, giờ nằm gọn trong lòng bàn tay anh ta! 

 

"Ngươi… phụt…" 

 

Người phụ nữ áo trắng bật cười khúc khích, tựa như một đóa mai chúm chím sắp nở. 

 

Trong trẻo mà không vướng bụi trần. 

 

"Xin chào, ta tên là Mộc Thiên Tuyết." 

 

"Mộc Thiên Tuyết? Một cái tên thật hay!" 

 

Mắt Hầu Tử sáng rực, gần như không thể rời khỏi Mộc Thiên Tuyết. 

 

Lúc này, Diệp Bắc Minh từ dưới nước bước lên, Hầu Tử vội giới thiệu: "Đây là người anh em của ta, hắn tên là… Diệp… khụ khụ… Mã Thiên…" 

 

"Ta biết hắn! Mã Thiên Kiều! Có nghe danh rồi!" Mộc Thiên Tuyết liếc Diệp Bắc Minh một cái, khẽ gật đầu. 

 

Cô lại nhìn sang Hầu Tử: "Vương công tử, máu thịt và tài nguyên trên người con kim long năm móng vuốt này…" 

 

Hầu Tử có chút do dự. Dù sao vừa nãy Diệp Bắc Minh bỏ sức nhiều hơn, một mình anh ta tuyệt đối không thể giết nổi con kim long năm móng vuốt này. Anh ta bèn quay đầu nhìn Diệp Bắc Minh, như đang hỏi ý kiến. 

 

Diệp Bắc Minh cười nói: "Vương ca, vừa rồi nếu không có anh, tôi suýt nữa đã bị con rồng này nuốt chửng rồi!" 

 

"Xử lý thế nào, tự anh quyết định là được!" 

 

Đúng là cho anh ta thể diện hết mức! 

 

Đây mới là anh em tốt chứ! 

 

"Mộc cô nương, cô cứ tùy ý xử lý!" Hầu Tử phẩy tay, giọng đầy thản nhiên. 

 

"Cảm ơn!" 

 

Mộc Thiên Tuyết mừng rỡ, thiện cảm đối với Hầu Tử tăng thêm vài phần. 

 

Cô lập tức đi xử lý tài nguyên trên người kim long năm móng vuốt, Hầu Tử nhanh chân chạy tới bên cạnh Diệp Bắc Minh, liên tục nháy mắt với hắn: 'Diệp Tử! Anh phải tiếp tục giúp tôi đó! Nếu tôi ôm được mỹ nhân về, tôi nhận anh làm cha cũng được!' 

 

'Mẹ kiếp! Hầu Tử, anh tưởng tôi ngu à? Nhận tôi làm cha?' 

 

"Ha ha… anh vẫn lanh lợi như xưa nhỉ!' 

 

Hầu Tử cười cợt, rồi bỗng nghiêm mặt: "Anh nhất định phải giúp tôi đó! Cha~~~!"

"Cha biết rồi!" 

 

Diệp Bắc Minh len lén cười. 

 

Tên này gọi cha thật rồi! 

 

Chứng tỏ đối với Mộc Thiên Tuyết này, e là đã động lòng thật rồi! 

 

Rất nhanh, Mộc Thiên Tuyết đã xử lý xong đống tài nguyên của con kim long năm móng vuốt, còn cố ý lấy ra một sợi gân rồng, một bình máu rồng, mấy khối xương rồng, thịt rồng tặng cho Hầu Tử và Diệp Bắc Minh. 

eyJpdiI6ImJKdk9nRzNKMGhrVlwvVGRYTmVCSXFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImV6c0IzUnNpV283Z3gydjNDN0pwaFM0NTY4a3o0eDdhOHJPMVwvRmVuT08rd24zeTVnYm5BeWlvWFVlTkFzVlhqIiwibWFjIjoiMDcxZDJiMDMxODM5OGJlNjIzODMxMmNkY2ZjMWJjNzRhZWM2YzY3NGUyNzYwNTIyMDNjZTkzNzM5Njc5OWNhMiJ9
eyJpdiI6IjVtT2d5bWVZd0RxeHhXMnBod1ZFY0E9PSIsInZhbHVlIjoiV1pFekdqaTVJXC9xUXlpYzFESDdlK0JhWGxpZWg0dkhoWlBnb2RENTlSaHdYU1J6REp6cWJSNmNHbzhWcUN6RHdSZEFGeWlkN3g1XC9LekJSR3NtSEtsVVI5VTZlb0JDVXBIYWpXMHZnWjZyMHIwdlRieVhTd1VpUTZnaGNFT2Z2UFVwNkZHRjFpRFhXcHVkMld4NWUyS3hXd0ZuY09ybUF3R3RFSVpHemRVV1lyV3d4NThFYTZ4RFkzU1VFZUxqcHNNMWNPTjBxMStIdCtES0ZqY2RmZDVBPT0iLCJtYWMiOiI2NTJhODM3Mjc4ZDNiMjgzNzhhMmM2NjA1ZWI1ZDVhYjFkZGNhOThkMzk3NDlhZDJiNjNlOGQ5NWMwODQ5OTJhIn0=

Hầu Tử thì lại mừng rỡ: "Ha ha ha! Mộc cô nương, cái này coi như lễ định tình cô tặng cho ta được không?"

Advertisement
x