Nhưng vì muốn biết bí mật của Hỗn Độn Thần Điện!
Làm luôn!
"Được, vậy thì ngươi khỏi cần nói nữa."
Hắn giơ tay nắm nhẹ.
Một khối đá Lưu Ảnh xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Bắc Minh, khóe môi hắn còn nhếch lên một nụ cười trêu đùa: "Vừa nãy cảnh ngươi quỳ trên mặt đất, chủ động cởi váy cầu xin ta, ta đã dùng đá Lưu Ảnh ghi lại hết rồi."
"Đúng rồi, nếu ngươi không nói, ta sẽ nhân bản đoạn hình ảnh này thành một vạn bản."
"Sau đó phát tán ra ngoài, để cho toàn bộ vũ trụ đều biết, công chúa Thinh Loan là một người phụ nữ như thế nào!"
"Á?" Thinh Loan sững sờ tại chỗ.
Đôi mắt đẹp không ngừng co rút lại!
Cái miệng nhỏ há hốc, sợ đến mức nước dãi cũng chảy ra, giọng nói run rẩy: "Không được… ngươi không thể làm thế!"
"Nếu ta cứ muốn làm thì sao?"
"Vậy ta sẽ tự vẫn!"
"Được thôi, ngươi cứ tự vẫn đi. Ngươi tự vẫn, ta vẫn mang hình ảnh trong đá Lưu Ảnh phát tán ra ngoài."
"Ngươi là ác quỷ à?"
Thinh Loan hoàn toàn sụp đổ!
"Ta nói cho ngươi không phải là được sao… hu hu hu…"
Thinh Loan khóc rất thương tâm!
Diệp Bắc Minh cũng không ngờ nha đầu này lại coi trọng thể diện đến thế.
Chỉ là vừa rồi vì muốn sống, cô ta lại bằng lòng hiến thân, quả nhiên bất kể là thân phận gì, đứng trước sinh tử, cái gì cũng có thể từ bỏ.
Nhưng.
Nếu đã có thể sống, thể diện càng quan trọng!
"Vẫn là câu hỏi ban nãy, bên trong Hỗn Độn Thần Điện rốt cuộc có cái gì?"
Diệp Bắc Minh nhìn chằm chằm Thinh Loan, ánh mắt ngưng trọng: "Tại sao những kẻ ở cảnh giới Sáng Thế lại không tiếc mọi giá cũng phải vào Hỗn Độn Thần Điện?"
Trái tim nhỏ của Thinh Loan đập thình thịch, cả người run lên: "Ngươi chắc chắn là muốn biết sao? Diệp Bắc Minh, thứ đó có vấn đề!"
"Vô cùng quỷ dị, bất cứ ai biết được sự tồn tại của nó đều sẽ bị nguyền rủa!"
"Ngươi thật sự muốn biết?"
Lông mày Diệp Bắc Minh khẽ nhướng lên.
Tà môn vậy sao?
Chỉ cần biết sự tồn tại của nó thôi là sẽ bị nguyền rủa?
Diệp Bắc Minh căn bản không tin, lắc đầu nói: "Ta không tin."
Thinh Loan gật đầu: "Được! Đợi ngươi nghe thấy cái tên đó rồi, tự khắc sẽ tin."
"Thật ra Hỗn Độn Thần Điện chẳng phải nơi tốt lành gì, đây là một vùng đất bị nguyền rủa."
"Những chủng tộc chúng ta sở hữu Hỏa chủng Sáng Thế, thật ra đều đã bị nguyền rủa rồi! Thứ đó tên là Hơi Thở Thần Hài!"
Ngay sau khi nghe thấy bốn chữ "Hơi Thở Thần Hài"!
Trên đỉnh đầu Diệp Bắc Minh bỗng mơ hồ lóe lên một làn khí đục!
Làn khí đục này vừa hiện ra liền lập tức chìm vào trong cơ thể Diệp Bắc Minh.
Buzzz!
Giây tiếp theo, con mắt Hỗn Độn giữa hai lông mày Diệp Bắc Minh lại chủ động mở ra!
Hắn nhìn thấy trong biển ý thức của mình lại xuất hiện một sợi tơ màu xám, một đầu nối liền với thần hồn của hắn, đầu kia thì xuyên ra từ linh đài giữa lông mày, kéo dài vô tận, vươn tới sâu trong Hỗn Độn Thần Điện!
"Đây là cái gì?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất