"Về nói với cha ngươi, có việc cần nhờ ta thì đích thân tới đi!"
Anh tát 'bốp' một cái!
Giáng thẳng lên mặt thiếu nữ Dực Tộc!
Cô ta bị tát bay ra khỏi thôn Bàn Cổ, thê thảm đập vào một tảng đá!
"Trời ơi! Đó là ai?"
"Hít... công chúa Dực Tộc đấy, nửa ngày trước cô ta cùng một hoàng tử Dực Tộc dẫn người tiến vào thôn Bàn Cổ còn gì?" Bên ngoài thôn Bàn Cổ, vẫn có những người sùng bái Diệp Bắc Minh cuồng nhiệt canh ở đây, sau khi thấy cảnh này thì hít một ngụm khí lạnh!
"Sao có mỗi một mình cô ta đi ra vậy?"
"Chẳng lẽ chết rồi?"
Phía ngoài thôn Bàn Cổ bỗng lặng ngắt như tờ!
Công chúa Dực Tộc ôm cái má sưng phù, lết cơ thể trọng thương vội vàng rời khỏi đây!
...
Cùng lúc đó, trong đại điện Bàn Cổ!
Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối!
Mí mắt Diệp Bắc Phong giật giật: "Tiểu Diệp Tử! Làm vậy có quá đáng quá không?"
"Dực Tộc mạnh lắm! Họ là một trong ba mươi sáu đại hoàng tộc của Tân Kỷ Nguyên! Trong tộc bọn họ có cảnh giới Sáng Thế tọa trấn!"
"Thực ra... tuy anh bị uất ức một chút, nhưng chưa cần thiết phải giết họ đâu!"
Diệp Bắc Phong lắc đầu, trong lòng càng lo cho Diệp Bắc Minh hơn!
Những người khác cũng mặt mày ngưng trọng!
Diệp Bắc Minh vừa mới trở về, khả năng chưa biết Dực Tộc khủng bố cỡ nào!
Diệp Bắc Minh buồn cười lắc đầu: "Anh cả! Hôm nay anh khiêm nhường, ngày mai chủng tộc khác vẫn sẽ ngồi lên đầu chúng ta!"
"Nhân từ, là thứ vô dụng!"
"Chỉ có giết chóc, mới khiến người ta sợ hãi từ tận đáy lòng!"
Mọi người gật gù như có điều suy ngẫm!
Hơn một nghìn năm nay, bọn họ ở thôn Bàn Cổ, thật sự là nhẫn nhục đến phát điên!
Diệp Bắc Minh trở về, ngày sau chắc chắn có thể nở mày nở mặt!
"Đúng rồi, bia mộ của các sư phụ em đâu?" Diệp Bắc Minh quan tâm cái vấn đề này.
Trước đó, anh đã đặt bia dưỡng hồn của hơn một trăm vị sư phụ trong dãy núi Côn Luân, mượn long mạch để nuôi dưỡng! Về sau tầng trời thứ năm bị diệt, những bia dưỡng hồn đó có bị hủy không?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau!
Lục Tuyết Kỳ ngưng giọng bảo: "Tiểu sư đệ, bọn chị đã mang bia dưỡng hồn đi rồi!"
"Nhưng không để ở thôn Bàn Cổ, mà ở Côn Luân Tông!"
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Côn Luân Tông?"
"Đúng!"
Lục Tuyết Kỳ, Tiểu Độc Tiên và Thiên Nhận Băng cùng gật đầu: "Cái phân thân kia của em, đã sinh ra ý thức riêng!"
"Hắn chủ động nuôi dưỡng thần hồn của các vị sư phụ, rồi học được rất nhiều bản lĩnh từ các vị sư phụ, các vị sư phụ tưởng đạo phân thân đó là em, nên có bao nhiêu sở học là dạy hết, họ đã dạy hắn rất nhiều thứ!"
"Hắn tự xưng là Diệp Thí Thần, còn đòi giết tiểu sư đệ cơ!"
"Hừ! Trước đây hắn còn dám xông vào phòng tôi, quấy rối tôi!" Tiểu Độc Tiên mặt lạnh băng: "May mà tôi là độc thể, lúc đó hắn chưa luyện thành thể chất Hỗn Độn, chưa thể vạn độc bất xâm, nên bị tôi dọa chạy rồi!"
Thiên Nhận Băng tức giận mắng: "Đồ súc sinh!"
"Hắn cũng từng muốn động tay động chân với tôi!"
Diệp Bắc Minh trầm mặt!
Đạo phân thân này, e đã đạt tới cảnh giới Sáng Thế, hơi khó giải quyết đây!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất