"Các ngươi làm gì vậy? Tiểu thư nhà ta còn đang nghỉ ngơi, không gặp ai hết!"
Bên ngoài phòng vang lên giọng lo lắng của Hoàn Nhi.
"Ngươi là cái thá gì? Nha hoàn của tiện nhân, mà cũng dám cản ta? Cút!"
Bốp!
Tiếp đó một tiếng giòn tan vang lên.
Hoàn Nhi bị đánh bay, người đập vào cửa phòng, cánh cửa vỡ tan, cô ta ngã xuống đất giữa một đống mảnh vụn!
Nửa bên mặt sưng phù, in rõ dấu năm ngón tay đỏ lừ!
"Hoàn Nhi, em sao rồi?"
Thẩm Bích Dao chạy tới, đỡ Hoàn Nhi dậy, nét mặt đầy xót xa.
Sau đó cô ta lại quay đầu lại, hai mắt bốc lửa nhìn chằm chằm Từ Vi đang dẫn người xông vào, Thẩm Bích Dao quát: "Từ Vi, ngươi có ý gì hả? Hoàn Nhi là người của ta!"
"Đây là chỗ ở của ta, ngươi đã tùy tiện xông vào, lại còn đánh Hoàn Nhi, rốt cuộc ngươi có coi ta ra gì không hả?"
"Ngươi là cái thá gì?"
Từ Vi giễu cợt: "Trước đây ngươi là con gái của thành chủ thành Thanh Vân, ta còn nể mặt ngươi đôi chút!"
"Nhưng bây giờ, ha ha, thành Thanh Vân bị đồ sát!"
"Cha mẹ ngươi cũng bỏ mạng, có khi thần hồn còn tan thành mây khói ấy chứ!"
Thẩm Bích Dao tức run cả người: "Ngươi nói bậy!"
Cô ấy nổi trận lôi đình, rút bảo kiếm đâm thẳng về phía Từ Vi!
Thiên phú và thực lực của Thẩm Bích Dao đều mạnh hơn Tử Vi, Từ Vi hoảng hốt lùi lại, đồng tử khẽ co lại!
"Hừ!"
Một lão giả đứng sau lưng Từ Vi hừ lạnh một tiếng!
Khí tức cảnh giới Trục Nhật hậu kỳ bùng nổ, ông ta đánh một chưởng vào ngực Thẩm Bích Dao, cô ấy bay ra ngoài, thê thảm đập vào tường phòng!
Sau khi ngã người xuống đất, cô ấy quỳ một gối, tay cầm bảo kiếm chống đỡ, rồi hộc ra một ngụm máu!
"Tiểu thư!"
Hoàn Nhi chạy qua đỡ.
"Ha ha ha ha, buồn cười chết đi được, đồ không biết tự lượng sức mình, cô mà cũng dám ra tay với tôi ư?"
"Tiểu thư, kinh mạch trên người cô ta đã đứt hết, không uy hiếp được ngài nữa đâu!"
Lão giả thản nhiên nói.
"Thế là thành phế nhân rồi à?"
Từ Vi cười châm chọc, cô ta bước tới.
Sau đó đưa tay, nâng cằm Thẩm Bích Dao lên: "Chà chà chà! Khuôn mặt hồ ly này, sao cứ phải đối nghịch với ta vậy?"
Thẩm Bích Dao đỏ hồng mắt: "Các ngươi không sợ sư phụ ta tìm các ngươi tính sổ sao?"
"Sư phụ ngươi ư? Ha ha ha! Ngươi bảo Thất Tuệ trưởng lão ấy hả?" Từ Vi lắc đầu buồn cười.
"Ngươi chưa biết à? Ngay lúc nãy, Thất Tuệ trưởng lão đã hạ lệnh, đuổi ngươi ra khỏi sư môn rồi!"
"Chậc chậc chậc! Không thì sao ta dám đến phế đệ tử của một trưởng lão chứ? Ngươi nói xem?"
Thẩm Bích Dao run lẩy bẩy: "Cái gì, sư phụ... đuổi ta ra khỏi sư môn rồi ư?"
Trong nháy mắt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất