Đằng trước, khí Hỗn Độn cuồn cuộn, bên trong tiếng rồng ngâm vang lên liên tục, chỗ lối vào là khe nứt không gian, gió lốc không gian thổi điên cuồng, kể cả cường giả cấp Đế Tổ, hay cường giả cảnh giới Bổ Thiên đỉnh phong mà bước vào đây, khả năng cũng bị xé thành mảnh vụn trong chớp mắt!
"Chồng, anh đừng đi! Nguy hiểm lắm!" Từ Vi cố tình khuyên.
"Cháu rể, đừng đi! Trong đó thực sự rất nguy hiểm!" Từ Vinh nói theo.
Từ Hiểu, Từ Phạm cũng khuyên giải!
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm lối vào Hỗn Độn Long Sào!
Một cảm giác quen thuộc truyền tới!
Giây tiếp theo, anh không chút do dự, nhảy thẳng vào phiến hư vô của Hỗn Độn Long Sào!
Khoảnh khắc anh biến mất!
"Ha ha ha! Hắn vào rồi, thằng ngu này vào đấy rồi!" Từ Hiểu hưng phấn cười to.
Từ Vinh chế giễu nói: "Đúng là đồ ngu! Tên nhóc này, sẽ mãi mãi không ra được!"
"Lần này, nhà họ Từ chúng ta có thể kê cao gối mà ngủ rồi!"
Vẻ thanh thuần trên mặt Từ Vi biến mất sạch, thay vào đó là vẻ lẳng lơ phóng túng: "Đóng vai gái ngoan, mệt chết đi được!"
"Cuối cùng cũng lừa được hắn! Nhưng, con tiện nhân Thẩm Bích Dao kia, hại Từ Tông thành phế nhân!"
"Mối thù này, phải tính lên đầu ả!"
Vừa đặt chân vào Hỗn Độn Long Sào, một khe nứt không gian cuồng bạo đã ập tới, nghiền áp về phía Diệp Bắc Minh!
Nếu mà là tu võ giả hay Đế Tổ, cường giả cảnh giới Bổ Thiên thông thường, đều sẽ bị cỗ lực lượng này nghiền nát!
Thảo nào đám người nhà họ Từ, không dám bước vào đây!
'Rắc rắc rắc' một tràng âm thanh giòn giã vang lên!
Những khe nứt không gian kia vừa chạm vào Diệp Bắc Minh, liền tan vỡ ngay!
Các loại phong bạo không gian, khe nứt không gian, hoàn toàn không có tác dụng với Diệp Bắc Minh!
Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đi qua lối vào Hỗn Độn Long Sào!
Trời đen kịt, giơ tay không thấy năm đầu ngón tay, không có lấy một tia sáng!
"Sao chỗ này giống địa ngục Cửu U thế?" Diệp Bắc Minh lẩm bẩm.
Vừa dứt lời!
"Nhóc thối! Anh vẫn còn biết tới tìm tôi đấy à!" Giọng một thiếu nữ vang lên, trong tiếng giận dỗi lại tràn ngập mừng rỡ, kích động và vui sướng.
Vù!
Hắc phong thổi qua mặt, một thiếu nữ xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh!
Đôi chân thon dài, mềm mại!
Đôi mắt long lanh mở to, cái miệng phúng phính chu lên, tức giận nhìn Diệp Bắc Minh: "Nhìn gì mà nhìn? Không nhận ra cô nãi nãi à?"
"Nếu không nể tình ngày trước anh trúng độc Hỗn Độn Tổ Long, ăn mất cái đuổi của tôi, thì hôm nay tôi cho anh đẹp mặt!"
"Vị cô nương này... cô là?" Diệp Bắc Minh nhíu mày.
Khuôn mặt anh đầy nghi hoặc!
Thiếu nữ trước mặt là ai? Hình như cô ấy rất quen thuộc với anh!
Còn nói cái gì mà mình ăn mất đuôi cô ấy?
Cửu U tức giận chỉ vào mũi Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, anh giỏi lắm, ăn xong chùi mép, tính không nhận đúng không?"
"Lại còn không biết tôi là ai?"
"Tôi là cô nãi nãi của anh! Cửu U cô nãi nãi! Tức chết đi được, tôi cho anh giả vờ này, giả vờ này!"
Cửu U giơ nắm đấm nhỏ, đấm vào mặt Diệp Bắc Minh!
Diệp Bắc Minh trầm mặt, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém ra một kiếm!
Gào!
Khí Huyết Long bùng nổ!
Cửu U cả kinh, vội vàng lùi lại!
"Anh không nhận ra tôi thật hả?"
"Cô nương! Cô trông tôi có giống đang đùa không?" Diệp Bắc Minh nói.
Cửu U nghi hoặc không thôi, cô ấy đứng ra xa, nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh hồi lâu, mới hít sâu bảo: "Được rồi, tôi tin anh, hình như anh mất trí nhớ thật rồi!"
"Sao lại thế nhỉ? Tôi có thể chắc chắn đây là khí tức của anh!"
"Anh đúng là Diệp Bắc Minh, sao anh có thể mất trí nhớ chứ?"
"Tôi cũng không biết, sau khi tỉnh lại, tôi đã quên đi rất nhiều chuyện!" Diệp Bắc Minh lắc đầu.
Cửu U tiến lên, đứng trước mặt Diệp Bắc Minh: "Đứng yên! Để tôi xem nào!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất