Động tĩnh quá lớn khiến những cảnh giới Thiên Đạo khác của nhà họ Tuyệt đồng loạt bay vút lên, kể cả ông lão tóc bạc và ông lão khô gầy cũng bay tới.
"Lão tổ, rốt cuộc người sao vậy?"
Hơn hai chục cảnh giới Thiên Đạo nghi hoặc.
Tuyệt Sát hất tay, nóc của một cung điện lớn bị bắn tung, lộ ra một chiếc giường và đủ loại đồ chơi phòng the bên trong.
Một thiếu nữ nằm mê man trên giường.
Còn có một thi thể không đầu, chính là Ngụy Lâm, thần hồn đã tiêu tán.
"Ngụy Lâm!"
"Bà ta chết rồi? Là ai làm?"
Mọi người sững sờ.
"Cái này... Ngụy Lâm sao lại chết rồi? Vừa rồi chẳng phải Tuyệt Thiên Phong mới từ chỗ bà ta bước ra sao?" Ông lão tóc bạc kinh ngạc.
Tuyệt Sát quay phắt lại, trong đôi mắt già nua nổi đầy tia máu.
Ông ta chộp một cái, ông lão tóc bạc bay vụt tới, cổ rơi vào tay ông ta, cảm giác nghẹt thở ập đến: "Vừa rồi ngươi nói ai?"
Ông lão tóc bạc hoảng hốt trả lời: "Lão tổ! Tuyệt Thiên Phong!"
"Nói bậy!"
Tuyệt Sát ném mạnh một cái, ông lão tóc bạc bay văng đi, rơi bịch xuống đất rên rỉ thảm hại.
"Tuyệt Thiên Phong chết lâu rồi! Bổn tọa chỉ chưa nói cho các ngươi biết. Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện ra?"
"Cái gì? Tuyệt Thiên Phong chết rồi?"
"Làm sao có thể!"
Mọi người bàng hoàng.
Ông lão khô gầy nuốt nước bọt: "Vậy vừa rồi người vào Thiên Đạo Đài là ai? Lão tổ, không hay rồi!"
"Khi nãy có kẻ dùng lệnh bài của Tuyệt Thiên Phong để vào Thiên Đạo Đài!"
Soạt!
Lời vừa dứt, kể cả Tuyệt Sát ở cảnh giới Sáng Thế cùng hơn hai chục cảnh giới Thiên Đạo đồng loạt ngoái lại.
Hơn hai chục luồng ánh mắt như xuyên thấu vạn vật quét về phía Thiên Đạo Đài.
Một kẻ có khuôn mặt giống Tuyệt Thiên Phong như đúc đã leo tới đỉnh Thiên Đạo Đài.
Trên đó chỉ có chiếc ghế dành riêng cho Tuyệt Sát và một chiếc đỉnh Hỗn Độn màu đen.
Trong chiếc đỉnh đang bốc cháy một ngọn hỏa chủng, chính là hỏa chủng Sáng Thế.
"Đáng chết! Hắn muốn trộm hỏa chủng Sáng Thế!"
Tuyệt Sát gầm lên.
Buzzzz!
Toàn thân ông ta bùng phát ra huyết quang ngập trời, một luồng sát khí khủng khiếp như cơn thủy triều hữu hình!
Điên cuồng ập về phía Thiên Đạo Đài!
"Lão tổ, đừng! Trên Thiên Đạo Đài còn có người của mình!"
"Tiểu tử, phát hiện ra cậu rồi!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gầm khẽ.
"Tôi biết!"
Diệp Bắc Minh không do dự nữa, đặt chân lên chiếc đỉnh Hỗn Độn, mở nghĩa địa Hỗn Độn, trực tiếp thu chiếc đỉnh vào trong.
Hắn đạp chân, phóng về phía bên kia.
Ầm!!!
Đòn của Tuyệt Sát giáng đúng đỉnh Thiên Đạo Đài. Cả đài mô phỏng Thiên Đạo Đài nổ tung, mấy trăm bóng người trên đài hét lên một tiếng rồi vỡ vụn, hóa thành một màn sương máu.
"Cháu trai!"
"Con trai!"
Hơn hai chục cảnh giới Thiên Đạo gào thét.
Mấy trăm bóng người trên Thiên Đạo Đài đều là huyết mạch nòng cốt của nhà họ Tuyệt, vậy mà bị một đòn của lão tổ xóa sạch.
Tim tất cả mọi người đều đang nhỏ máu!
"Phụt..."
Đài mô phỏng Thiên Đạo Đài vỡ tan, Diệp Bắc Minh bị dư lực quật mạnh vào lưng, phun ra một ngụm máu tươi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất