Cùng Diệp Bắc Minh tiến về sâu trong bụng Thôn Thiên Mãng.
Nửa canh giờ sau, Diệp Bắc Minh dừng bước.
"Long xà bảy tấc chính là yếu điểm!"
"Chỗ này chắc hẳn là bảy tấc của Thôn Thiên Mãng, có thể phá vỡ được!"
Diệp Bắc Minh hít sâu, đưa tay nắm lại, một thanh sắt hiện ra trong lòng bàn tay.
Đồng thời, hắn bảo Nhan Như Ngọc nằm sấp lên lưng mình: "Như Ngọc, bám chặt nhé!"
"Ừm, bám chặt rồi!"
Gàooooo!
Diệp Bắc Minh không do dự nữa, chém ra một kiếm, tiếng rồng gầm vang lên!
Luồng kiếm khí Huyết Long chém mạnh vào chỗ bảy tấc của Thôn Thiên Mãng!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mang theo Kim Chân Chân và những người khác đang canh giữ ở xa, trơ mắt nhìn bụng Thôn Thiên Mãng bỗng nổ tung một làn sương máu!
Một bóng người từ trong lao ra!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bật cười: "Phù ha ha ha! Tiểu tử, bổn Tháp biết ngay, cậu nào dễ chết thế!"
"Ý? Sao cậu đi đâu cũng gặp phụ nữ vậy? Đây chẳng phải Nhan cô nương sao!"
Bảy tấc của Thôn Thiên Mãng vỡ toang.
Máu thịt nát bấy.
Nó gầm lên dữ tợn, nhận ra có kẻ lao ra từ trong bụng mình, liền há cái miệng rộng đầy máu, lao tới muốn cắn xé Diệp Bắc Minh!
Diệp Bắc Minh gầm lên: "Tiểu Tháp, bớt lảm nhảm đi!"
"Giúp tôi!"
"Được!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục bay vút tới, phình to với tốc độ kinh người, giáng thẳng xuống đầu Thôn Thiên Mãng!
"Gào!!!"
Thôn Thiên Mãng hoàn toàn cuồng nộ, bổ nhào từ đỉnh núi đá xuống, lao thẳng về phía Diệp Bắc Minh và Tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Diệp Bắc Minh xoay người vung ra một kiếm, Huyết Long dài hàng vạn trượng bùng nổ, Tháp Càn Khôn Trấn Ngục quay về trong người hắn!
Sức mạnh bùng phát!
Rầm! Một tiếng chấn động trời đất, cả ngọn núi đá ầm ầm sụp xuống, vùi lấp Thôn Thiên Mãng.
"Đi!"
Diệp Bắc Minh cõng Nhan Như Ngọc, không hề chần chừ.
Lao về phía ba người Kim Chân Chân, Cửu Thiên Huyền Nữ, Phong Linh ở xa. Vừa hội tụ, thân ảnh khẽ lóe lên, năng lượng Hỗn Độn tràn ra, mọi người biến mất trong chớp mắt!
"Gào!!!"
Thôn Thiên Mãng phẫn nộ tột cùng!
Lao ra khỏi đống đá vụn, thốt ra tiếng người: "Tìm… bọn chúng… giết…"
"Ha ha ha ha! Thôn Thiên Mãng, ngươi làm sao thế? Sao lại nổi điên như vậy!"
Một tràng cười rung đất trời vang lên!
Một con Khủng Viên lông đỏ, cao hàng vạn mét, giẫm lên dãy núi đi tới: "Ha ha ha ha! Ngươi còn bị thương nữa, bụng thủng một lỗ kìa!"
"Đồ ngu này, còn xưng Vu Yêu Vương nữa! Lại bị đám côn trùng loài người làm bị thương!"
Tận đỉnh bầu trời, từng tiếng cười nhạo vang rền như sấm!
Trong mắt bọn Vu Yêu Vương ấy, loài người chẳng khác gì đám bọ bò dưới đất!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất