"Ngươi là ai? Ra đây!"
Diệp Bắc Minh mặt lạnh tanh, nhìn chằm chằm về hướng phát ra tiếng nói.
Cuối tầm nhìn là một chiếc đầu lâu hung thú khổng lồ, giọng nói vọng lên từ trong đó: "Công tử… tôi… tôi không thể ra được…"
"Đừng phí lời! Ra, hoặc là chết!"
Giọng Diệp Bắc Minh phũ phàng không chút nể nang.
"Tôi… được rồi…"
Giọng nói người phụ nữ có chút sợ hãi!
Dưới ánh mắt của Diệp Bắc Minh, một cơ thể trần trụi bước ra từ trong đầu lâu hung thú, hai tay che vội chỗ kín. Khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt vì sợ, thân hình run lẩy bẩy.
Diệp Bắc Minh nhìn cô gái ấy, toàn thân chấn động.
"Cô là… Nhan Như Ngọc?"
Thiếu nữ trước mắt lại chính là con gái của sư phụ hắn, Tuyệt thế Thần Chủ Nhan Thương Lan - Nhan Như Ngọc!
"Hả?"
Thiếu nữ sững người.
Ngẩng đầu lên, trong đôi mắt tuyệt mỹ lóe lên tia kinh ngạc.
Vừa rồi cô căn bản không dám nhìn mặt Diệp Bắc Minh, giờ cuối cùng đã nhìn rõ.
Bao cảm xúc: mừng rỡ, run rẩy, uất ức... đồng loạt bùng nổ.
"Diệp công tử… là cậu? Là cậu! Cậu là Diệp Bắc Minh? Hu hu hu!"
Nhan Như Ngọc gần như sụp đổ.
Lao thẳng tới, chẳng còn để ý mình đang không mặc gì.
Cô nhào vào lòng Diệp Bắc Minh, siết chặt lấy cổ hắn: "Hu hu hu! Đúng là cậu rồi! Ngần ấy năm, cậu đi đâu mất? Tôi đi khắp nơi tìm cậu, cậu có biết không?"
"Có phải cậu đã quên tôi rồi không? Căn bản chẳng hề đặt tôi trong lòng!"
Diệp Bắc Minh hơi lúng túng.
Quả thực hắn suýt nữa quên mất Nhan Như Ngọc.
Hắn từng hứa với sư phụ Nhan Thương Lan, nhất định sẽ tìm ra Nhan Như Ngọc.
Nhưng việc nọ nối việc kia, Diệp Bắc Minh chẳng rảnh tay, đành gác chuyện này lại.
"Sao cô lại ở đây?"
Diệp Bắc Minh vỗ nhẹ vai cô, lấy ra một chiếc áo choàng phủ lên người cô.
Nhan Như Ngọc vẫn không buông, cứ ôm chặt lấy Diệp Bắc Minh!
Giống như chỉ cần nới tay thôi, giấc mơ này sẽ tan biến.
"Diệp Bắc Minh, tôi thích cậu! Tôi thật sự rất thích cậu!"
"Tôi biết mình sắp chết, đây là giấc mơ trước lúc lâm chung của tôi thôi!"
"Cảm ơn cậu! Cảm ơn vì còn chịu xuất hiện trong giấc mơ của tôi!" Đôi mắt đẹp của Nhan Như Ngọc ngân ngấn lệ, gương mặt vì lâu ngày không thấy mặt trời nên lúc này tái bệch.
Cô chủ động hôn Diệp Bắc Minh.
"Nhan cô nương… đây không phải mơ!"
Diệp Bắc Minh vội vàng giải thích: "Là tôi đã tới thật rồi!"
"Hiện tại, chúng ta vẫn đang ở trong bụng Thôn Thiên Mãng!"
"Hả?"
Nhan Như Ngọc khựng lại, nửa tin nửa ngờ, đưa tay véo thử mặt Diệp Bắc Minh.
Cảm giác rất rõ ràng, rất thật.
Cô ta lại đưa tay tự bấm một cái thật mạnh lên chiếc đùi trắng nõn của mình. Đau! Rất đau!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất