"Khắp Man Hoang, biết bao phụ nữ muốn gả cho ta. Ta nhìn trúng cô, là phúc của Phong Linh cô, cũng là phúc của cả bộ lạc Phong Tộc!"
Hắn cực kỳ ngang ngược, sải một bước đã đứng sừng sững trước mặt Phong Linh.
Tay giơ ra chộp lấy cổ tay cô.
"Cút ra!"
Phong Linh quát lên, định với lấy cây rìu khai sơn bên hông.
Chộp vào khoảng không, lúc này cô mới nhớ ra vừa rồi giao thủ với Diệp Bắc Minh, búa đã bị cơ thể hắn làm vỡ!.
Ngay khi bàn tay Giới Cuồng sắp chạm vào Phong Linh!
Cổ tay hắn bị một bàn tay đột nhiên xuất hiện giữ chặt.
"Là kẻ nào?"
Giới Cuồng lạnh lùng ngoái lại, vừa khéo đối mặt với gương mặt trông vô hại của Diệp Bắc Minh.
"Hôm nay ta đến tìm cô nương Phong Linh có việc. Nếu ngươi thích cô ấy, hôm khác tới Phong Tộc mà hỏi cưới, được chứ?"
"Ngươi là cái thá gì? Cút!" Giới Cuồng gầm lên, bạo nộ.
Hắn giằng khỏi năm ngón tay của Diệp Bắc Minh.
Xoay người, vung một cái tát nhằm thẳng mặt Diệp Bắc Minh.
Trong đầu hắn còn tưởng, một cái tát thôi cũng đủ đập nát đầu đối phương.
Phụt!
Giới Cuồng hét lên thảm thiết, cánh tay ấy lại bị Diệp Bắc Minh ghì chặt, giật phăng ra khỏi người hắn.
Bốp! Cú đá thứ hai bổ tới, bụng Giới Cuồng quặn đau.
Cả thân hắn văng đi như con chó chết, đập mạnh lên con thằn lằn rồng của chính mình. Con thằn lằn rồng rú lên một tiếng, bị hắn đè chết tại chỗ.
"Phụt…"
Giới Cuồng rơi phịch xuống đất, lại phun thêm một ngụm máu tươi.
"Công tử!"
Đám thuộc hạ đi theo Giới Cuồng đều chết lặng, ùa tới đỡ hắn dậy.
Giọng Diệp Bắc Minh vang lên nhàn nhạt: "Ta đã nói chuyện tử tế, sao ngươi không chịu nghe?"
"Sau này còn dám ngông cuồng như thế nữa không?"
Lửa giận bốc lên trong mắt Giới Cuồng: "Ngươi không phải người trong Đại Hoang? Ngươi là kẻ bên ngoài Đại Hoang!"
"Ngay khoảnh khắc ngươi dám đánh ta, số phận đã định, ngươi là một người chết rồi!"
"Ngươi đợi đấy cho ta! Chuyện này chưa xong đâu. Chúng ta đi!"
Giới Cuồng liếc xéo Diệp Bắc Minh một cái!
Rồi quay người bỏ đi!
Diệp Bắc Minh vừa định lên tiếng, Phong Linh đã nói: "Cảm ơn vị dũng sĩ này đã ra tay! Coi như trả công, ta dẫn anh tới chỗ đá Ngũ sắc Bổ Thiên!"
"Được!"
Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.
Đám người Giới Cuồng đã đi xa, dẫu sao chúng cũng chẳng tạo được uy hiếp với hắn. Hắn không để tâm nữa, đá Ngũ Sắc Bổ Thiên vẫn là quan trọng nhất.
"Quay về báo cho đại trưởng lão, ta tới Thần miếu Đại Hoang một chuyến, mấy ngày này chưa về!" Phong Linh dặn một dũng sĩ Phong Tộc.
"Rõ!"
Vị dũng sĩ kia lập tức quay về bẩm báo.
Phong Linh dẫn Diệp Bắc Minh và Kim Chân Chân đi về phía Thần miếu Đại Hoang.
Trên đường, Phong Linh giải thích: "Thần miếu Đại Hoang tồn tại đã lâu. Ta nghe các bô lão trong bộ lạc kể, trong đó có một loại đá thần Ngũ Sắc!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất