Cô đã thấy hết mọi sự đê tiện của Hoàng Kim Thần Tộc, căn bản không thể tha thứ! 

 

"Hơn nữa, nếu tôi đã là người của anh, đương nhiên phải chuẩn bị tâm lý." 

 

"Ai chống lại anh, tức là kẻ thù của Kim Chân Chân tôi!" 

 

Ánh mắt cô kiên định vô cùng. 

 

Rồi cô đổi đề tài: 

 

"À đúng rồi, đá Ngũ Sắc Bổ Thiên mà anh nói, tôi có ấn tượng!" 

 

Diệp Bắc Minh kích động: "Ở đâu?" 

 

Chỉ cần có đá Ngũ Sắc Bổ Thiên, hắn sẽ bù đắp được khuyết thiếu của cảnh giới Bổ Thiên, rời khỏi tầng trời thứ năm cũng không cần ẩn giấu khí tức. 

 

Đến lúc đó, hắn mới thật sự có thể tranh phong với Thiên Đạo! 

 

"Ở Đại Hoang, tôi có một người bạn, trước đây tôi nghe cô ấy nói về một loại thần thạch thượng cổ." Kim Chân Chân giải thích. 

 

Cô lập tức rút ra một chiếc ngọc bội trắng, rót thần lực vào đó. 

 

Một lát sau, từ ngọc bội vang lên giọng nói: "Chân Chân, lâu lắm không tìm ta, sao đột nhiên rảnh rỗi liên lạc với ta thế?" 

 

Kim Chân Chân cười: "Ta nhớ lúc trước cô nói trong Đại Hoang có đá Ngũ Sắc Bổ Thiên." 

 

"Ta rất có hứng thú với thứ đó, có thể nói cho ta cụ thể được không?" 

 

Đối phương sững người. 

 

Lập tức. 

 

Ngữ khí có chút tức giận: "Cô hay lắm! Ta tưởng giữa chúng ta là tình cảm, không ngờ lại là một vụ làm ăn nữa!" 

 

"Nói đi! Lần này cô lại giúp ai tìm đá Ngũ Sắc Bổ Thiên nữa?" 

 

"Lâu như vậy chẳng liên lạc, vừa mở miệng là chuyện của người khác, tức chết ta rồi!" 

 

Kim Chân Chân cười giải thích: "Ái ya! Lần này thật sự không phải chuyện của người khác!" 

 

"Thế là chuyện của ai? Chẳng lẽ của cô?" 

 

"Không phải, là chuyện của người đàn ông của ta!" 

 

"Ái chà! Người đàn ông của cô? Rốt cuộc là ai mà lọt được vào mắt Kim Chân Chân cô thế!" Người phụ nữ kia rát kinh ngạc, có chút không dám tin: "Hồi ở Đại Hoang, đám người Hỗn Lôi, Kình Mộc theo đuổi cô, cô chẳng cho chút thể diện nào cơ mà!" 

 

"Giờ lại thừa nhận là người đàn ông của cô? Rốt cuộc là ai!" 

 

"Cô đưa hắn tới gặp ta, ta phải xem xem rốt cục là ai! Chỉ cần cô dẫn hắn đến, ta sẽ nói cho cô tung tích của đá Ngũ Sắc Bổ Thiên!" 

 

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi kết thúc truyền âm. 

 

Lúc này Kim Chân Chân mới giới thiệu. 

 

Đối phương là công chúa của một trong mười tám bộ Man Tộc ở Đại Hoang. 

 

Có lần Kim Chân Chân dẫn thương đội vào Man Hoang tìm dược liệu, kết quả là gặp phải nguy hiểm, gần như bị diệt toàn bộ cả thương đội! 

 

Sau khi được Phong Linh cứu, vì Man Hoang quá rộng, cô không dám rời đi một mình. 

 

Cô lưu lại đó tròn ba năm, đến khi người nhà họ Kim tìm thấy mới đưa cô đi. 

 

"Diệp công tử, tôi đưa anh đi gặp cô ấy, biết đâu sẽ tìm được đá Ngũ Sắc Bổ Thiên!" 

 

Hai người lập tức lên đường. 

 

Rời khỏi Hoàng Kim Thần Tộc, phóng thẳng tới tầng trời thứ nhất. 

 

Một ngày sau, cả hai đã xuất hiện bên ngoài Đại Hoang. 

 

Kim Chân Chân tìm thấy một pháp trận truyền tống, lập tức khởi động. 

 

Một lát sau, Diệp Bắc Minh và Kim Chân Chân đã được đưa tới sâu trong Đại Hoang, vừa hiện thân trên một tế đàn cổ, bên tai đã vang lên giọng nói: "Chân Chân, ta cảm thấy truyền tống trận cổ khởi động, lập tức chạy tới, quả nhiên là cô!" 

 

"Phong Linh!" 

 

Kim Chân Chân khẽ co chân, nhảy xuống tế đàn. 

 

Một người phụ nữ mặc da thú, da đồng cổ, vóc dáng bốc lửa ôm chầm lấy cô. 

eyJpdiI6Im5Qd2RcL2VlYmlBemFtUFhYQlh1WExRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkY5U29QOEllcWZzUUZYbzcrcU5tXC9cL2N4Z05mcFdRQlN4VWJ2VUNoQkI1QmQ3a0pXdmY2YUpSRlRrZFRUaCtuTSIsIm1hYyI6IjIyOTc2NGU4YjI5OWJkYzk2NDJjM2UxMjVmNjE5NDY5YjY0OWRhNTU4M2JiMWE1NWQ1OTM2NWNlODUxMDFlNGQifQ==
eyJpdiI6InByWkdjb1lnZUgzM0JKejdmN3gwaHc9PSIsInZhbHVlIjoieEdjcDZGUjFnSXlHcnBKODNXbXl0UDBWY0lWb0VDbFlVMU5cL0NIdjZ3QTZhcEFDbmJyOEFxQ2pWdkkrcm1ZWHRtZjVyemFQVHJWZWFsUUh1bk0xbVVSOFc2NWlmWlRKc0ltWlRRTTNneXBjQURrYU54a1dWOHliNURwUlZ1Y2pBeEVjZFFBQmE0XC95NDkySUFkOTRQTURBb2pHWllIQVBGNFdvWjU5ZVwvdHdcL3JBbVwvSEN2YVNDN09ZSmhOcm9iS1Rkcjg2SmhSQUJ3MFhnVjJDRFB6T1dIaWNzOWVpNWc2aGxRVlE0enZKMjl3PSIsIm1hYyI6IjgyNTUwNjNkZDhiYmI5YjkwMzJlM2QxYWEwMjU0NjI0ZmViN2I2ZWJiMTBiNTkxOWNiYzEwNGEwZDRkZDk2MDgifQ==

"Ha ha ha~~~ quả nhiên là cô, cuối cùng cũng chịu tới thăm ta!"

Advertisement
x