"Thiên Giới! Thiên nhân vĩnh sinh! Vừa sinh ra, đã ở cảnh giới Vĩnh Sinh!" 

 

 

Giọng Diệp Bắc Minh uy nghiêm vang vọng! 

 

Thậm chí, một số tu võ giả còn quỳ giữa hư không rồi! 

 

Họ hướng về phía sâu trong tầng trời thứ năm, quỳ bái! 

 

Sức mạnh tín ngưỡng ngưng tụ! 

 

"Song, thế gian nhiều phàm nhân, đến con kiến còn cầu sống! Sáng nghe đạo, chiều chết cũng cam lòng!" 

 

"Kẻ nhận được thiên mệnh thì nhiều! Nhưng kẻ hiểu thiên mệnh thì ít!" 

 

"Tu võ giả chúng ta, vốn nghịch thiên mà đi! Chớ coi ý chí Thiên Đạo là chân lý duy nhất!" 

 

"Bản ngã, chân ngã, đều là ta! Ta chính là thiên mệnh!" 

 

"Truyền sắc lệnh của ta! Bắt đầu từ cảnh giới Vĩnh Sinh, dưới cảnh giới Thiên Đế, gọi là cảnh giới Thiên Mệnh!" 

 

Anh vừa dứt lời! 

 

Tầng trời thứ năm ong ong! 

 

"Võ tổ! Võ tổ! Võ tổ!" 

 

Trong không gian hư vô, vô số tu võ giả quỳ xuống, điên cuồng dập đầu! 

 

Diệp Bắc Minh hành văn liền một mạch: "Đã biết thiên mệnh! Ắt phải tranh cao!" 

 

"Nhật nguyệt vận hành, đều nằm trong đó!" 

 

"Võ đạo hưng thịnh, đều xuất từ lý ấy!" 

 

"Nhảy ra khỏi lục đạo, không nằm trong ngũ hành! Chúng sinh trên đời, đều có thể thành tổ tiên! Thiên đạo như vầng thái dương trên trời cao, chói lòa không thể nhìn thẳng?" 

 

Anh quát một tiếng: "Sai!" 

 

"Thiên Đạo cũng có chỗ khuyết!" 

 

"Tu võ giả không được mù quáng tin tưởng Thiên Đạo! Thiên Đạo bất công, thì phải trục xuất nó!" 

 

"Đuổi Thiên Đạo đi! Tu võ giả lấy mình làm trung tâm! Đế Nhật! Trục Nhật!" 

 

Lời này vừa thốt ra! 

 

Ong! 

 

Tất cả tu võ giả ở không gian hư vô, như bị sét đánh! 

 

Cả đám trợn tròn mắt, hít một ngụm khí lạnh: "Lời Diệp Võ Tổ nói, quá là táo bạo!" 

 

"Cậu ấy bảo, chúng ta đừng quá tin vào Thiên Đạo, mà phải tin vào chính mình?" 

 

"Nếu Thiên Đạo không đúng, thì phải đuổi Thiên Đạo đi? Tự mình làm chủ đời mình?" 

 

Có người diễn giải ra! 

 

"Hít!" 

 

Các tu võ giả trẻ, tê cả da đầu. 

 

Toàn thân run rẩy! 

 

"Hu hu hu... võ tổ ơi! Tại sao người không xuất thế sớm hơn?" Trái lại, lại có một số tu võ giả cao tuổi quỳ trong hư không, dập đầu lia lịa về phía phát ra giọng Diệp Bắc Minh: "Nếu ngài xuất hiện sớm hơn mười tỷ năm, thì bọn ta đâu cần khổ sở hoài nghi chính mình? Lãng phí cả đời như thế này!" 

 

"Thiên Đạo không phải lúc nào cũng đúng... ha ha ha..." 

 

"Nói hay quá! Tu võ, đâu nhất thiết chỉ có một con đường... Võ Tổ đúng là Võ Tổ!" 

 

Một loạt tu võ giả quỳ xuống như lúa bị gặt! 

 

Họ tâm phục khẩu phục! 

 

Trước lý luận của Diệp Bắc Minh. 

 

"Trên cảnh giới Thiên Đế, tính là Đế Tổ!" 

eyJpdiI6IndscFoxcEE1SmlCUEY2U0FodEJxWEE9PSIsInZhbHVlIjoidHlvMERBXC9naU1EK1R5dGdcL3RWQzdOdXhaRnRUTWhRSFVpYXdUU1BPWlV0V2FzYlN0Qkc2a3V1ZlpOXC9LYVdWdiIsIm1hYyI6IjgxZDZhZGNhOTEwYmE1NzM2MTc4ZTk5NmI0OGZjYzJjNzA5YTcxMTNhZjgyYmU2YWYwNzJkMWZlZDg3ZTVjMWMifQ==
eyJpdiI6IlhuTlo4THdUb2ZQKzNIQTVVQUNJU3c9PSIsInZhbHVlIjoibUJETlFzSE00RlpLWHRucVRiZXo3eUZXN1wvcFdcL3N1UDFGMVR1S1ZSN29uQm1jTzJMVno1Qkt3WVhBNW5qZVI1MzZ5T2oyTzRLd3pFV3VuT1RqNGRuRzFtdWg5YVlIV3FiSG96bW9rMFhId1V4ZENJODErVzBETGx2YUlCQlQ2aEI4alV6allpK0UwQWs3UUxsOThxc0FqMXM4NHRSdnV5d2hrd0h1U21LQnJIMTdYTmE1K3QwakVRM20wUUdnaGQ3aUp3WU1cL3l4RVd2RGJBTDZaZ2JIUGUwb1wvK052bVdJYkdoZlZ3U0drVHJ5UE50RXFLSkZpVWFxQTJSSmo0UEZiTWc2TjhQdTRsT0ZCUFR3M1M0M0N4bWFKeUNkcnRnQ0xiWmVIdTJndDFZbnBMeWEyYURjSXpyeWJNVG1aMWxOWWxEaEZPYXlRMlpzdjBVUGhBeU1TU2JqSU9NOTNta0dLZ0hIQWc4XC9CM21PS2dhbEI3clhxYTdsbGNqcTVOVHB5QUxhTjJ0cWpFcWs0T2gyNXc0aW5JbmZtdFdmdEZrelZEZ05uSmtSOG1nVVJnbitjTjlRXC9DM2lWUUp2am42TG5aXC9peFwvOWhoRzIreENCdFA0Ynp6NjdvT1wvQlZidGkwRGprR25pRHpXQ0U9IiwibWFjIjoiZmM1NGQzODM5MTNlMjg2ZGUyZTg1OTVmYmNmZjM0MWNiMzQzMjBmOGZjZmU1Njg2OTFiMjRmOTJkMDNhZmFiZiJ9

Advertisement
x