Rồi lao thẳng vào đám đông! 

 

"Phụt…!" 

 

"Aaaa! Đại nhân, tôi sai rồi… đại nhân tha mạng!" 

 

"Không! Đừng mà!" 

 

Vô số tu võ giả kêu lên thảm thiết! 

 

Cả Hắc Thành, thoáng chốc hóa thành luyện ngục trần gian. 

 

Ngay lúc ấy, tại nhà họ Hàn. 

 

Hàn Phong vừa về đến nơi, lập tức gọi người cha đang bế quan ra, thuật lại chuyện xảy ra trong Khoái Hoạt Lâu: "Cha! Hàn Vân chết rồi, hơn ba nghìn giáp sĩ của em ấy, tất cả bị một tên vô danh giết sạch!" 

 

"Cái gì?" 

 

Hàn Thiên Khung vẻ mặt khó tin! 

 

Đưa tay sờ trán Hàn Phong. 

 

"Phong Nhi! Con không phải đang bị bệnh đấy chứ?" 

 

"Vân Nhi có ba nghìn giáp sĩ! Lại thêm ba trăm kỵ binh ma thú, chỉ với lực lượng đó thì cả Hắc Tử Địa này không ai có thể chống đỡ nổi!" Hàn Thiên Khung càng nói càng tự tin. 

 

Ông ta lắc đầu: "Hay là con uống say rồi?" 

 

Hàn Phong gầm lên: "Cha! Những gì con nói đều là thật!" 

 

Toàn thân hắn ta run bần bật. 

 

"Tiểu tử đó… thật sự chẳng khác gì quỷ dữ!" 

 

"Còn ba trăm ma thú tọa kỵ của Hàn Vân, đối với tiểu tử đó thì cung kính hết mực!" 

 

"Cha! Nhân lúc bây giờ hắn còn chưa kịp phản ứng, ta hãy tập hợp tất cả cao thủ của nhà họ Hàn, biết đâu giết được hắn! Chậm một chút là không còn cơ hội nữa đâu!!!" 

 

Thấy Hàn Phong mặt mày hoảng hốt. 

 

Giọng nói run rẩy! 

 

Hàn Thiên Khung cảm thấy chuyện này không đơn giản như ông ta nghĩ! 

 

"Người đâu, lập tức đi điều tra cho ta!" 

 

Vừa hạ lệnh. 

 

"Gia chủ, xảy ra chuyện rồi… xảy xảy xảy ra chuyện lớn rồi!!" 

 

Một người đàn ông trung niên chạy vào trong tình trạng vô cùng nhếch nhác, mồ hôi lạnh ướt sũng. 

 

Hàn Thiên Khung nhíu mày: "Hàn Phương, ngươi làm sao vậy?" 

 

Hàn Phương quỳ sụp xuống, môi lắp bắp: "Tiểu tử trong Khoái Hoạt Lâu… hắn… hắn đang đồ sát cả thành…" 

 

"Ngươi nói cái gì?" 

 

Nghe mấy chữ "đồ sát cả thành", Hàn Thiên Khung tưởng mình nghe lầm! 

 

Hắc Thành có hơn một triệu tu võ giả, đồ sát cả thành? 

 

Đùa kiểu gì thế! 

 

Dù là kẻ điên cũng không dám đùa như vậy!!! 

 

"Là thật! Gia chủ, là thật!" 

 

Hàn Phương sợ đến run lẩy bẩy, mắt đỏ lòm: "Hắn đang đồ sát cả thành! Hắn từ cổng thành bắt đầu, dọc đường chém giết vào sâu trong Hắc Thành, chúng ta sẽ chết hết…" 

 

"Chúng ta sẽ chết… tôi không muốn chết… tôi thật sự không muốn chết…" 

 

Hàn Phương sợ đến ngây dại! 

 

Điên cuồng lắc đầu! 

 

Vì để tiện quản lý và phòng thủ! 

 

Hắc Thành chỉ có một cổng thành.  

 

Tường thành cao hơn trăm mét, hơn nữa lại còn trét dầu! 

eyJpdiI6Iko1eVJvaER6RjJsU0d3alAyWit5d2c9PSIsInZhbHVlIjoiSjIySjlRS2NpWWhcL2JZRmpCR2JLbmY2RmNkOEFXcER5cmJRaHU2ejh6XC83MHBwWUFLXC9FNEJSUDJyMld1RDdmMyIsIm1hYyI6ImJmOGJhZjViZGE5OTkzZTIzN2QyNzViOWIwMGVjNTAzN2RiMTZhMjBjYTdkZmJiZGY5M2ZhYjMyM2FkZGM0ZWIifQ==
eyJpdiI6InErek9VeEJkbWs4NXpXRkFkYzRBNnc9PSIsInZhbHVlIjoiZUNhNDJ3R1RiQ2hZV1VIekRYRWVuMHJ6WDdHVSttWTNWcEdHOCtFMW5qdTRRMndLTitYK2dNZzY1aHhNOUlKak10RGtWOVhnNlpMMzdCcG9hU1BDeTh6NjNwMlptMU9NVURcLzZLTW5ndU15Qit5V2p4b1VIeHVXQm9sTkJVRDFxNFR5dERvM01iVFYzaFpOK1djaDhxcDRlMlk1WlpWTE02bmpwMUQ5aWJyazlcLzcwdFZ5K0FCeHR3VWgrUzIzZERhNzdMSVg2NmtaM3FOdUx4bXRXdWg1Zk1MS0pVcmM0MVwvczc4cDRtcjdlNTNOSkhRZlFUU2tFSXgybkdTd3ZXVytlZlNubWd0OUtFNTAxa2d4bjBCaUNQR0dOSzE5dXhwQlV6YXNlMUhUaDZ5OVZZMDlcL0x4WWVLWkFPWkpaNThqRGFhZkM2U0phdEpicnlsSDB0bTlvWTN5R3dWWUhUZEN1Uk8xM0I3QnZFQWs1cUpNU2twSHRwcWd2M2tWUnVTenNwN1lOakJYXC82ZnJiUlkzc0pvOHNRPT0iLCJtYWMiOiI4OWE2MDg1OGY0YjQ1YzQ3ODZmMThlMzJkY2Q4OGZkODMyNmJiNDg0YTM5ZTYwM2YxYmI2ZDcwM2UzYTE3ZGQwIn0=

Diệp Bắc Minh giết xong lính gác cổng, liền đóng chặt cửa lớn của Hắc Thành.

Advertisement
x