Rời khỏi Nghĩa địa Hỗn Độn! 

 

Vô tận Trọng Thủy đổ về, Diệp Bắc Minh chân đạp đáy biển, từng bước đi ra khỏi Hải Vực Lạc Lối! 

 

Một bóng đen sừng sững chắn trước mặt! 

 

Như một ngọn núi! 

 

"Cái gì vậy?" 

 

Diệp Bắc Minh khựng lại. 

 

Vừa định lách qua ngọn núi ấy. 

 

Bỗng một giọng nói vang lên: "Con người... giúp ta một việc..." 

 

Diệp Bắc Minh giật mình! 

 

"Tiểu Tháp, ngọn núi này biết nói!" 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lập tức đáp: "Tiểu tử! Đây không phải núi, mà là... một con rùa!" 

 

Ào ào!  

 

Nước biển rung chuyển, ngọn núi ấy từ từ vặn mình! 

 

Cái đầu khổng lồ hàng trăm mét!  

 

Đôi mắt đường kính hơn trăm mét trừng trừng nhìn Diệp Bắc Minh! 

 

Con rùa này ẩn mình nơi đáy biển sâu thẳm, phớt lờ áp lực của Trọng Thủy, tuyệt đối không phải thứ bình thường! 

 

"Rùa... tiền bối, có việc gì cần ta giúp?" Diệp Bắc Minh chắp tay. 

 

Con rùa đen nói: "Đuôi ta rất đau, giúp ta..." 

 

"Được!" 

 

Diệp Bắc Minh lao nhanh về phía đuôi con rùa đen! 

 

Một mỏ neo khổng lồ xuyên qua đuôi rùa, kéo theo một sợi xích dày tới vài chục mét! 

 

Kéo dài xuống tận đáy sâu biển! 

 

Một ý niệm của Diệp Bắc Minh, lấy ra Càn Khôn Trấn Ngục Kiếm, bổ thẳng xuống mỏ neo! 

 

"Keng!" một tiếng trầm đục, trên sợi xích chỉ lõm một vệt sâu chừng một tấc! 

 

"Thứ kim loại gì vậy? Dưới Càn Khôn Trấn Ngục Kiếm được rèn từ Hậu Thổ cực dày mà vẫn cứng đến thế?" Diệp Bắc Minh kinh ngạc. 

 

Con rùa đen hơi thất vọng: "Ngươi cũng không làm nổi sao... Ngươi là người đầu tiên ta thấy suốt bao năm... " 

 

"Một con người... có thể đi lại dưới đáy biển..." 

 

Diệp Bắc Minh nói: "Rùa tiền bối, để ta thử lại!" 

 

Hắn dậm chân một cái! 

 

Trực tiếp gọi ra đạo đài Luân Hồi! 

 

Tay nắm Càn Khôn Trấn Ngục Kiếm, hét lên: "Tiểu Tháp, bùng phát!" 

 

Gàoooo! 

 

Ở tận đáy biển vang lên từng tràng tiếng rồng gầm! 

 

Không rõ qua bao lâu: "coong!" một tiếng giòn tan, mỏ neo bị chém đứt hoàn toàn! 

 

"Tốt... tốt quá..." 

 

Con rùa đen khẽ vặn mình!  

 

Ầm ầm! Đáy biển rung chuyển dữ dội, mặt biển cuộn lên những cột sóng cao đến hàng vạn mét, tựa ngày tận thế! 

 

"Ta tự do rồi... Cái này, cho ngươi..." 

 

Trên thân con rùa chợt lóe sáng. 

 

Rụng xuống một mảnh vảy màu đen! 

 

"Ôi vãi! Vảy Bị Hí!" 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động vô cùng: "Con rùa đen vừa rồi là Bị Hí!" 

 

"Tiểu tử, cậu gặp vận may rồi! Thứ này á, sức phòng ngự của Bị Hí phải gọi là vô địch, còn khủng khiếp hơn cả Huyền Vũ thời thượng cổ ba phần!!!" 

 

Diệp Bắc Minh ngẩn ra: "Huyền Vũ chẳng phải thánh thú thượng cổ ư? Bị Hí còn mạnh hơn nó?" 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: "Cậu hiểu cái gì!" 

 

"Khi phong các thánh thú thời thượng cổ, Bị Hí vì quá lười nên ở nhà không thèm đến!" 

 

"Nếu không thì, chỉ cần nó chịu tham gia thì Huyền Vũ đã chẳng có cửa!" 

 

Diệp Bắc Minh trầm ngâm. 

 

Con Bị Hí vừa rồi thà nằm ì dưới biển còn hơn tự vùng vẫy thoát khỏi sợi xích!  

 

Quả đúng là rất lười! 

 

Hắn cúi xuống! 

eyJpdiI6IkdIeTFXNmdkdmFUaXlLeHBDb2tFcUE9PSIsInZhbHVlIjoibjh4UVIwc1wvc0xVZTZwXC9uU3FkeDRvRm1RR0JDMmtYVHdTaG5xYVhLOTI5Smx4YVBZRXdUMDBZQ2gzQXdjVFpqIiwibWFjIjoiNWNlZTgyYzdmMjRmZWRiZjRjZjEzYzFkZDJhYzcwMGE4YTM3NDkxNDBjOWY0NjEzZWQ3NjljNTcwNGI2YzFhMiJ9
eyJpdiI6IkQ4OWQ5YWU5RE81S3JKN0ltbVB0Rmc9PSIsInZhbHVlIjoiNkJEVkp4UkJ5c05YeG5zMGZZK2J2ODFBUEdBdWM2Q1Y3dmVpWnB3N0pRNVFIY2lWaG1xaFlRUUlzb3hFNWRCZHI2WFJxM2cxeGhVYW1DT0srcXNlZFpqNnU0MHZKV0t0TWEwOG1hdDBuT3hWY3ViN3NQMkNhb25DUUNUN0Vha2ZjTERKMTUxVm1XVEtOSjJFMnVrOU9WK3d3ZWdOcWNcL09vRUxTR3FXeWE3OD0iLCJtYWMiOiI4ZWU3N2ZmOTQ4M2FhNDgwMmFiNDZlNTA5ZjRmYjNjNzNlNDUwMzdhOTFkOWJkYzc4NjdhMjVjZjBlNmIzMDI1In0=

"Thứ này có tác dụng gì?"

Ads
';
Advertisement
x