Diệp Bắc Minh nhả ra ba chữ: "Ta là người!"
Cô gái dụi mắt dữ dội, đi vòng quanh Diệp Bắc Minh vài vòng rồi nuốt vài ngụm nước bọt: "Ngươi.. Không phải ta đang mơ đấy chứ?"
"Ôi trời ơi! Ngươi thực sự giết được một con Hồng Sát chỉ bằng một cú đấm sao?"
Giọng nói run rẩy!
Diệp Bắc Minh không trả lời mà hỏi thẳng: "Đầu tiên, đám Hồng Sát này hình thành như thế nào?"
"Thứ hai, lúc đầu ta nhìn thấy nó, tại sao ta lại nhận nhầm nó thành sư tỷ của ta?"
"Thứ ba, Thạch Thôn mà cô nói là nơi nào?"
"Thứ tư, tại sao các người lại ở trong quỷ sương?"
"Thứ năm…..."
"Khoan đã! Khoan đã!"
Cô gái vội lắc đầu: "Ngươi hỏi nhiều như vậy, làm sao ta trả lời được?"
"Câu hỏi đầu tiên, ta không biết đám Hồng Sát này được hình thành như thế nào!"
"Ta chỉ biết rằng 'Sát' vẫn luôn tồn tại trong quỷ sương, vô cùng vô tận, căn bản không giết hết được!"
"Ban ngày trong quỷ sương còn đỡ, cho dù 'Sát' có xuất hiện thì thực lực cũng giảm đi rất nhiều!"
"Tuy nhiên, một khi 'Trăng máu' xuất hiện trong quỷ sương, thực lực của đám Sát này sẽ tăng lên gấp mười lần!"
"Sát được chia thành Hắc Sát, Bạch Sát, Hồng Sát! Hắc Sát là nhiều nhất, sẽ xuất hiện theo nhóm vào ban đêm, từ hàng trăm đến hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu con cùng một lúc!"
"Bạch sát thì ít hơn một chút, nhưng thực lực lại rất mạnh! Bình thường chúng sẽ không xuất hiện!"
"Còn về Hồng Sát, đây là loài hung dữ nhất! Một khi tìm thấy con người, nó nhất định sẽ săn đuổi đến chết. Hơn nữa, nó còn có khả năng gây ảo giác cực mạnh!"
"Hình như bọn chúng có thể đọc được ký ức của con người và biến thành hình dạng của người mà ngươi muốn gặp! Tiểu tử, vị sư tỷ đó của ngươi là người ngươi thích đúng không?"
Diệp Bắc Minh gật đầu, không phủ nhận.
"Kim Sát mà cô vừa nói tới thì soa?"
Cô gái nhíu mày nói: "Kim Tát, ta cũng chưa từng thấy."
"Nhưng trưởng thôn của Thạch Thôn đã từng nói! Nếu gặp phải Kim Sát, đừng nghĩ tới phản kháng."
"Tốt nhất là trực tiếp tự sát, nếu không... tất cả những gì còn lại dành cho ngươi chỉ là nỗi kinh hoàng vô tận!"
Diệp Bắc Minh hỏi: "Thạch Thôn là thế nào?"
Cô gái giải thích: "Thạch Thôn được thành lập bởi một nhóm tu võ giả. Họ đã ở đây từ thuở sơ khai!"
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Nơi này nguy hiểm như vậy, sao bọn họ không rời đi?"
"Cô không nghĩ đến việc rời đi sao?"
Cô gái vẫn im lặng!
Một lúc sau, cô thốt ra một câu: "Ta cũng không biết!"
"Nhưng chắc chắn họ có lý do của mình!"
Diệp Bắc Minh không truy hỏi thêm gì nữa mà đổi câu hỏi: "Còn quỷ sương thì sao? Nó hình thành như thế nào?"
Cô gái ngẩng đầu nhìn về hướng trăng máu đang mọc lên: "Nhìn kìa! Quỷ sương đang lan ra từ nơi sâu nhất. Còn về nó hình thành như thế nào thì ta cũng không biết!"
"Được rồi!"
Diệp Bắc Minh nhìn ra được cô gái này thật sự không biết gì cả.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất