Sự tồn tại của Tiêu Phong ngay cả mấy đại gia tộc Thần sứ cũng không rõ, vậy mà lão già trước mặt lại gọi thẳng tên hắn ta ra.
Sát ý bắt đầu bùng phát trong mắt Tiêu Phong.
Chẳng lẽ là quân cờ do mấy tên đối thủ của hắn ta để lại?
Nếu đúng là vậy thì tuyệt đối không thể để sống, hắn ta sẽ không ngần ngại mà xóa sổ đối phương.
"Ta tên là Vu Hàm, là chủ của bộ lạc Vu tộc. Tin tức về ngài là do Vu Thần Phong Bá ở Thượng giới nói cho ta biết."
"Ngươi là người của Phong Bá? Phong Bá có giao hảo với nhà họ Tiêu ta, xem ra là người mình."
Tiêu Phong lúc này mới thu liễm sát ý trên người.
"Nói đi, ngươi tìm ta có việc gì? Nếu để ta biết ngươi có mưu đồ bất chính, dẫu ngươi có là người của Phong Bá thì ta cũng sẽ giết ngươi như thường."
"Trước mặt Phong Bá, ngươi chẳng qua chỉ là một tên nô bộc, dù ta có giết ngươi thì hắn ta cũng sẽ không nói gì đâu."
Tiêu Phong dùng giọng điệu cao cao tại thượng để nói chuyện.
Vu Hàm không dám có nửa điểm giận dữ, trái lại vô cùng khúm núm: "Ta đến để xin đầu quân cho ngài. Bộ lạc của ta đã bị Lý Quân hủy diệt, hắn còn đang truy sát ta."
Nghe đến đây, Tiêu Phong nhíu mày.
"Lý Quân không phải ở thành Mạc Không sao? Sao lại chạy tới bộ lạc Vu tộc? Mà thôi, hắn ở đâu cũng không quan trọng, dù sao cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta."
Nói xong, hắn ta nhìn về phía Vu Hàm, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, hừ lạnh: "Loại phế vật như ngươi có tư cách gì mà đòi theo ta, không mau cút đi? Đừng làm mất thời gian của ta."
Vu Hàm nghe vậy vội vàng nói: "Tiêu Phong đại nhân, ta biết ngài vẫn luôn khám phá các di tích, nhưng ký ức của ngài đều là từ mấy trăm năm trước. Còn ta những năm qua trấn giữ Vu tộc, biết rõ mấy chỗ hung hiểm, những nơi đó trận pháp trùng điệp, nhất định đang ẩn giấu bảo vật."
"Ta nguyện ý hiến dâng tất cả vị trí cho ngài, chỉ cầu xin được theo hầu hạ ngài, để tận mắt nhìn thấy Lý Quân phải chết."
"Ngươi nói thật chứ?" Ánh mắt Tiêu Phong lóe lên tia sáng.
Những di tích trong ký ức của hắn ta đã không còn lại bao nhiêu, sắp khám phá xong hết rồi, không ngờ đúng lúc đang buồn ngủ lại có người đưa gối tới.
"Đương nhiên là thật, ta đâu dám lừa ngài, thế chẳng phải là tìm cái chết sao." Vu Hàm gật đầu.
"Tốt." Tiêu Phong nhìn Vu Hàm.
"Muốn trở thành người tùy tùng của ta, ta đồng ý. Nhưng để biểu thị thành ý, ngươi cần phải chứng minh một chút."
"Không biết đại nhân muốn ta chứng minh thế nào?"
Tiêu Phong lật tay một cái, trong lòng bàn tay xuất hiện hai viên đan dược đen kịt như mực.
"Uống hai viên đan dược này vào, các ngươi tự nhiên sẽ không dám phản bội ta."
Vu Hàm và An Đông nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức đại biến.
Thượng giới có rất nhiều thủ đoạn khống chế người khác.
Một khi uống viên đan dược này vào, hai người họ sẽ trở thành nô bộc của Tiêu Phong, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được.
Họ chỉ muốn mượn tay Tiêu Phong giết Lý Quân, chứ không muốn vĩnh viễn bị kẻ khác khống chế.
"Cái này... Tiêu Phong đại nhân, chúng ta nguyện ý theo ngài, nhưng viên đan dược này, ta thấy hay là thôi đi..."
"Ngươi chắc chứ?"
Tiêu Phong lạnh lùng thốt ra, sát cơ băng lãnh ngay lập tức khóa chặt lấy hai người Vu Hàm.
Khoảnh khắc đó, thân hình của hai người cứng đờ lại.
"Tiêu Phong đại nhân, ngài có ý gì đây?" Vu Hàm run giọng hỏi.
"Chết, hoặc là uống thuốc. Các ngươi chọn một đi."
Nghe vậy, mặt An Đông và Vu Hàm cắt không còn giọt máu.
Họ bắt đầu hối hận vì đã tìm đến Tiêu Phong.
Đối mặt với một sự hiện diện khủng khiếp như Tiêu Phong, họ chỉ còn cách khuất phục, đành phải ngoan ngoãn cầm lấy đan dược đưa vào miệng.
"Rất tốt." Tiêu Phong hài lòng gật đầu.
"Hãy nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết. Sau khi khám phá xong, ta sẽ đưa các ngươi đi giết Lý Quân. Ngươi hận Lý Quân như vậy, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi cơ hội đích thân vặn gãy cổ hắn."
"Vâng, tạ ơn đại nhân."
Trong lòng Vu Hàm tuy đắng chát, nhưng nghĩ đến việc có thể tận tay vặn đầu Lý Quân, ông ta vẫn không kìm được sự hưng phấn đang trào dâng.
Lý Quân đang luyện hóa tinh huyết thu được từ bộ lạc Vu tộc lần này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất