Thương kình tàn phá, bùng phát năng lượng cuồn cuộn.
Trường thương của Lý Quân bị chặn lại, nhưng trên tay Thần lại có một giọt máu rơi xuống.
“Làm sao có thể?”
Tư Không Chấn chứng kiến cảnh này thì kinh hãi tột độ.
Cú đâm của Lý Quân rất mạnh, nhưng không ngờ lại có thể làm Thần bị thương.
Không chỉ Tư Không Chấn kinh ngạc, ngay cả trong mắt Thần cũng lộ vẻ sửng sốt.
Mới không gặp bao lâu, không ngờ thực lực của Lý Quân lại thăng tiến vượt bậc như vậy.
Lý Quân bị chặn lại một thương nhưng mặt không chút biến sắc. Dù sao Thần cũng là Thần Cảnh tầng chín, nếu không dùng đến lực Bách Long thì với thực lực hiện tại, hắn vẫn chưa thể đối kháng trực diện với Thần.
“Lần trước để ngươi trốn thoát, lần này xem ngươi chạy đi đâu.”
Giọng nói lạnh lẽo của Lý Quân vang lên, sức mạnh trên người hắn không ngừng dâng trào.
Nghe vậy, khóe miệng Thần nở một nụ cười tàn nhẫn:
“Tiểu súc sinh, ngươi tưởng còn có thể làm chủ tất cả như lần trước sao? Kẻ chết hôm nay chính là ngươi.”
Thần rất tự tin. Thực tế hắn ta đã đoán trước Lý Quân sẽ tìm đến cửa nên đã sớm chuẩn bị bố trí, đây cũng là lý do hắn ta đến nhà họ Tư Không.
Còn Tư Không Chấn đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của hai người thì cảm thấy không thể tin nổi.
Ông ta nghe thấy cái gì vậy?
Thần đến nhà họ Tư Không, bắt nhà họ Tư Không đóng cửa không gian, hóa ra là vì bị tiểu tử này truy sát?
Thật quá vô lý!
Khoảnh khắc này, Tư Không Chấn cảm thấy hơi lạnh của sự sợ hãi bao trùm toàn thân.
Đến lúc này ông ta mới nhận ra mình đã đắc tội với một tồn tại đáng sợ đến mức nào.
“Để ta xem ngươi làm ta chết thế nào.”
Lý Quân vung một thương.
Lực Bách Long bùng nổ.
"Ầm!"
Một thương đâm ra trực tiếp xé rách hư không, làm nổ tung mọi thứ trước mắt.
Dưới thương kình ấy, dù Tư Không Chấn chỉ là kẻ đứng xem cũng bị sức mạnh khủng khiếp chấn cho hộc máu, chật vật vô cùng.
Đến khi Tư Không Chấn đứng vững lại thì phát hiện Thần vậy mà cũng bị đánh bay ra ngoài, tình cảnh chẳng khá khẩm hơn ông ta là bao.
“Người này... thật sự có thực lực giết chết Thần sao?” Tư Không Chấn hoàn toàn bị dọa cho ngây dại.
Lý Quân chẳng thèm để ý đến con kiến hôi như Tư Không Chấn, trường thương như rồng tiếp tục lao tới.
Khí thế ngất trời, trực chỉ mây xanh.
Thế nhưng giây tiếp theo, hình bóng của Thần đột nhiên biến mất.
Vô số linh phù bay lên bao vây lấy Lý Quân.
Trong nháy mắt, Lý Quân giống như rơi vào một vùng tinh không vô tận, với vô vàn tinh tú không ngừng chuyển động.
Lý Quân lập tức nhíu mày, bởi hắn phát hiện pháp lực trong cơ thể mình đã hoàn toàn biến mất không dấu vết, như thể bị đóng băng hoàn toàn.
Lúc này, Thần xuất hiện phía trước, nhìn Lý Quân cười lạnh:
“Tiểu súc sinh, sao hả? Có bất ngờ không? Thứ ngươi dựa dẫm chẳng qua là lực Bách Long, nhưng trong đại trận Thần Phù này, tất cả pháp lực đều không thể sử dụng. Không có pháp lực, ngươi trước mặt ta chỉ là con kiến hôi. Đây là món quà ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi.”
“Đợi lát nữa giết ngươi xong, lực Bách Long đó sẽ thuộc về ta, ha ha ha ha!”
Thần vô cùng đắc ý, như thể đang nắm giữ vận mệnh trong tay.
Ngay sau đó, hắn ta tung một cú đấm trực diện vào người Lý Quân.
"Bộp!"
Thân hình Lý Quân bị đánh lui liên tục, y phục tức thì rách thành từng mảnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất