Thật ra cho dù ông ta không khai, với mắt Phá Vọng, Lý Quân chỉ cần tìm kỹ cũng có thể lần ra, nhưng như vậy tiện hơn nhiều.
Xác nhận đối phương không nói dối, Lý Quân lạnh lùng nói:
"Ngươi có thể cút rồi.”
Nói xong, anh lao lên không, Liệt Sơn Thương xuất hiện, tung ra liên tiếp chín đòn xuống dưới.
"Ầm! Ầm! Ầm!”
Mỗi một thương giáng xuống là một đạo phong ấn bị phá vỡ.
Chẳng mấy chốc, chín phong ấn tan tành, trận pháp ẩn bên dưới hoàn toàn lộ ra.
Lý Quân tiếp tục ra tay.
Chín trận pháp dưới mũi Liệt Sơn Thương của anh đều bị xé nát.
Ngay khoảnh khắc trận pháp bị phá giải, mặt đất rung chuyển dữ dội, đến mức vô số thế lực trong toàn bộ thành Mặc Không đều cảm nhận được dị biến.
Lưu gia.
Lưu Hạc, gia chủ Lưu gia cũng bị kinh động, lập tức bay lên nóc nhà, nhìn về phía Tư Không gia tộc.
“Chấn động truyền từ hướng Tư Không gia. Chẳng lẽ tên Lý Quân đó đã tới Tư Không gia rồi? Đúng là chán sống rồi.”
Lưu Hạc lạnh lùng nói.
Ở mấy nơi khác trong thành Mặc Không, cũng có không ít người ngẩng đầu nhìn về phía Tư Không gia tộc.
Ai nấy đều thấp thỏm nghi hoặc, không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Bên phía khác, sau khi phá hủy hoàn toàn chín trận pháp, Lý Quân cùng Triệu Tiêu, Triệu Uyển Thanh xuống núi.
Tư Không gia đã đóng kín lối vào, mà trước loại không gian này, Lý Quân cũng bó tay, chỉ đành tính kế khác.
Ở đằng xa, mấy nam nữ thanh niên chứng kiến Lý Quân phá hủy chín trận phá của Tư Không gia, ai nấy đều vô cùng chấn động.
“Rốt cuộc người này là ai? Khác gì ngang nhiên đối đầu với Tư Không gia tộc.”
"Ngươi nói xem, hắn có thể là đối thủ của Tư Không gia tộc không?"
"Tư Không gia tộc là thế lực đứng đầu của thành Mặc Không, đồng thời cũng là một thế lực khổng lồ trong Chư Thánh Địa. Cho dù tên này mạnh đến mấy cũng đâu thể lay chuyển nổi Tư Không gia?”
Khi ấy, mấy người Lý Quân đã xuống núi, dự định quay về khách điếm.
Nhưng vừa mới xuống chân núi, bọn họ đã thấy một bóng người chặn ngang đường.
Đối phương có thân hình cao lớn, tỏa ra hơi thở cường hãn.
Hơn nữa hơi thở trên người đối phương khiến Lý Quân có cảm giác quen thuộc.
An Đông, thủ lĩnh săn bắn của bộ lạc Vu tộc.
An Đông nhờ chiến thuyền lớn của Lưu gia mà biết Lý Quân đã đến thành Mặc Không, lại cộng thêm chấn động vừa rồi nên chạy tới xem xét tình hình. Không ngờ lại thật sự là Lý Quân.
"Ngươi là?”
Thấy đối phương, Lý Quân nheo mắt lại, anh cảm nhận được hơi thở đặc hữu của Vu tộc.
Trong số người của Vu tộc ở Chư Thánh Địa, ngoại trừ Huyết Xà đã bị Lý Quân giết chết, đây mới là lần thứ hai anh chạm mặt bọn họ.
Thật ra, Lý Quân chẳng có bao nhiêu thiện cảm với Vu tộc ở Chư Thánh Địa.
"Ngươi là người Vu tộc?"
Lý Quân mở miệng hỏi.
An Đông khẽ gật đầu.
"Ta là An Đông, thủ lĩnh săn bắn của bộ lạc Vu tộc, muốn trò chuyện với ngươi một chút.”
An Đông mỉm cười với Lý Quân, thái độ cũng khá hòa nhã.
"Hai người cứ về khách điếm trước đi.”
Lý Quân dặn dò Triệu Uyển Thanh và Triệu Tiêu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất