Dù là vậy, trên mặt người đó vẫn đầy ý chí chiến đấu, không ủ rũ như vừa rồi mà còn lớn tiếng nói: “Bọn khốn kiếp các ngươi, cho dù có giết ta, Lý tiên sinh đến rồi, hắn nhất định sẽ báo thù cho ta.”
Người đàn ông đầy căm hận.
Ôn Hùng và người nhà họ Ôn nghe vậy thì cười lớn.
“Ngươi thực sự quá coi trọng Lý Quân rồi, có lẽ hắn cũng có chút thực lực, nhưng trước mặt ta thì hạng như hắn chẳng là cái thá gì. Hôm nay không chỉ ngươi mà ngay cả hắn cũng phải chết, đáng tiếc ngươi không được chứng kiến, ta giết ngươi trước, rồi giết Lý Quân sau.”
Nói xong, kiếm quang trong tay xoay chuyển định đâm thủng thân thể người đàn ông.
Nhưng ngay khi kiếm đâm xuống, đột nhiên một mũi tên từ trên trời bắn trúng bảo kiếm của Ôn Hùng.
“Keng.”
Bảo kiếm lập tức bị đánh bay.
Lý Quân đã ra tay.
Sau khi cứu được người đàn ông, một mũi tên khác của Lý Quân nhắm thẳng vào Ôn Hùng.
“Tiểu tử, nếu ngươi đã nóng lòng muốn chết như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Ôn Hùng giậm chân, thân thể như mũi tên rời cung lao thẳng về phía Lý Quân.
Nhìn Ôn Hùng lao tới, Lý Quân hừ lạnh một tiếng, hắn thu cung tên lại rồi lấy thương Liệt Sơn ra.
“Ầm ầm.”
Mũi thương va chạm với kiếm ý của Ôn Hùng.
“Ầm.”
Sóng khí bắn ra.
Ôn Hùng, cường giả Thần Cảnh tầng thứ năm bị một thương đánh bay ngược trở về thuyền lớn, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
“Sao có thể?”
Gương mặt Ôn Hùng tỏ vẻ khiếp sợ, ông ta chính là Thần Cảnh tầng thứ năm, có thể nói là cường giả đứng đầu cả Thánh Địa.
Vốn tưởng đối phó với Lý Quân sẽ nắm chắc phần thắng, ai ngờ lại bị một thương đánh bay.
Ông ta còn chưa trải qua được khiếp sợ thì Lý Quân đã đạp không xông về phía mũi thuyền.
Tay cầm trường thương, như một ma thần.
“Chặn hắn lại.”
Ôn Hùng lớn tiếng nói.
Cao thủ nhà họ Ôn lần lượt xông lên, kết thành trận pháp xông về phía Lý Quân.
Đội hình hơn ba mươi người, họ tập trung lại với nhau mang theo khí thế vô cùng khủng bố.
“Rác rưởi mà thôi.”
Lý Quân khinh thường, trường thương quét ngang mang theo sức mạnh sấm sét cuồn cuộn.
“Ầm ầm ầm ầm.”
Tiếng nổ vang trời.
Trận pháp do ba mươi người bày ra trực tiếp bị xé rách, từng người bị trường thương xuyên thủng.
Khi Lý Quân bước lên mũi thuyền, ba mươi mấy cường giả nhà họ Ôn đã biến thành thi thể, xác rơi lả tả.
Kẻ rơi xuống mặt biển, kẻ rơi trên mũi thuyền.
Lý Quân bước từng bước về phía Ôn Hùng.
Gương mặt Ôn Hùng cứng đờ, lúc này ông ta đã hoàn toàn sợ hãi.
Mẹ kiếp!
Sao hắn ta có thể mạnh như vậy? Đây không phải là thực lực mà ông ta có thể đối phó.
“Lão già, tiếp theo đến lượt ông rồi.”
Giọng Lý Quân như từ địa ngục truyền đến.
Ôn Hùng hít sâu một hơi, biết mình không phải đối thủ của Lý Quân, ông ta nói: “Tiểu tử, không ngờ Thánh Địa lại xuất hiện người như ngươi, nhưng vô dụng thôi, nhà họ Ôn là gia tộc Thần Sứ, một năm sau Thần sẽ xuống Thánh Địa, ngươi chắc chắn phải chết.”
Một năm sau ta sẽ chém Thần, à tất nhiên là ông không được chứng kiến.
Dứt lời, trường thương xuyên qua cổ họng Ôn Hùng, nhanh tới mức ông ta không kịp phản ứng.
Ngay sau đó, cả người Ôn Hùng bị thương đâm xuyên.
Cảnh tượng này khiến những người có mặt trên thuyền cảm thấy kinh hoàng.
Đó là Đại trưởng lão nhà họ Ôn đấy.
Ông ta bị trường thương của Lý Quân đâm chết.
“Ôn Hùng, trước khi thần giáng lâm, ta sẽ lần lượt thanh trừng các gia tộc thần sứ, ông không phải người cuối cùng, tộc trưởng và các trưởng lão của nhà họ Ôn sẽ sớm xuống bầu bạn với ông thôi.”
Giọng nói Lý Quân lạnh như băng, trường thương trong tay rung lên, Ôn Hùng nổ tung máu thịt rơi lả tả.
Lúc này, Lý Quân thu lấy một giọt tinh huyết.
Lý Quân không vội luyện hóa, mà đi phá tan xích khóa những người đang quỳ trên mũi thuyền, hắn bay lên cột buồm cứu vị lão giả kia xuống.
Lúc này, lão giả toàn thân đầy thương tích.
“Lý tiên sinh, giết hay lắm.”
Giọng lão giả yếu ớt, nhưng ánh mắt lại rất sáng.
Mấy ngày bị tra tấn, vốn cứ tưởng phải chết, lão hận nhà họ Ôn thấu xương.
“Diêm lão, đừng nói nữa, ta chữa thương cho ông trước.”
Nói xong, Lý Quân lấy ra một viên đan dược cho ông ấy uống, truyền thêm một tia nguyên khí.
Lão giả tuy bị tra tấn nhưng Ôn Hùng không muốn ông chết quá nhanh, đa số là vết thương bên ngoài, nội thương không nặng lắm, rất nhanh sắc mặt đã hồi phục.
Lúc này, Triệu Tiêu và Triệu Uyển Thanh cũng lên thuyền giúp Lý Quân chữa thương cho những người khác.
Mười mấy phút sau.
Những người được cứu lần lượt cảm tạ Lý Quân.
Lý Quân cười: “Thật ra các vị cũng bị ta liên lụy, à đúng rồi Diêm lão, lần này ta muốn đi thuyền đến thành Mạc Không, không biết thuyền của ông khi quay về có ghé qua đó không?”
Nghe vậy, Diêm lão vội vàng gật đầu: “Đương nhiên ghé qua, hơn nữa gia tộc ta ở ngay thành Mạc Không, đến lúc đó ta sẽ nhờ gia chủ chiêu đãi Lý tiên sinh thật tốt, nếu không nhờ Lý tiên sinh, chiếc thuyền chở khách tốn cả gia tài để đóng này đã bị người nhà họ Ôn cướp mất.”
“Thành Mạc Không là thành lớn nhất của các Thánh Địa, nghe nói Lý tiên sinh tới từ Di Tích Cấm, tới thành Mặc Không chắc hẳn sẽ cảm thấy rung động...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất