"Các người đừng dùng ánh mắt thù hằn như vậy để nhìn chúng ta. Thực ra chúng ta không phải kẻ xấu. Ta giới thiệu một chút, vị này là tộc trưởng đương nhiệm của Triệu gia, Triệu Trường Hà, còn vị này là Triệu gia trực hệ, Triệu Uẩn. Chúng ta không phải người của gia tộc Thần Sử, đến đây là để tìm Triệu Nhất Kiếm, muốn hỏi về chuyện của Thần, cho nên mới thành ra mọi người hiểu lầm nhau."
Nghe vậy, không khí thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
"Hiểu lầm? Sao có thể là hiểu lầm được? Tam sư huynh của ta bị ngươi đánh đến hộc máu kìa.”
Người bị Lý Quân đánh bay lúc trước lớn tiếng nói.
Lý Quân bất đắc dĩ.
"Lúc đó hắn định vung kiếm chém ta, tất nhiên ta phải ra tay nặng tay một chút. Hơn nữa, phong ấn cũng đã bị phá rồi, hiện tại các người đã là tù binh, ngươi cảm thấy ta còn cần phải lừa các ngươi sao?"
Nghe tới đây, mấy người Triệu Tiêu đều rơi vào trầm tư, hình như đúng là như vậy.
Hơn nữa với thực lực mà Lý Quân vừa thể hiện, muốn giết mấy người bọn họ thì chẳng cần tốn sức.
"Vậy còn tiểu sư muội của ta thì sao?”
Triệu Tiêu hỏi.
"Nàng cũng giống các ngươi, không chịu tin chúng ta, nên ta đành phải bắt lại trước đã."
“Lẽ nào thật sự là hiểu lầm?”
Trong khoảnh khắc ấy, đám người Triệu Tiêu chỉ cảm thấy mọi chuyện vừa hoang đường vừa khó tin.
"Chờ gặp Triệu Nhất Kiếm, mọi chuyện sẽ sáng tỏ."
Nói xong, Lý Quân bảo Triệu Trường Hà và Triệu Uẩn thả thiếu nữ ra, rồi sải bước đi về phía lối vào, không buồn để ý tới mấy người Triệu Tiêu nữa.
Thấy Lý Quân cứ thế thả bọn họ, tuy trong lòng vẫn cảm thấy có chút khó tin, nhưng hình như đám người này không có ác ý thật.
"Chẳng lẽ thực sự là hậu bối của sư phụ?"
Mấy người do dự một lát, rồi cũng khập khiễng bước theo vào trong.
"Tiểu sư muội, bọn họ bắt muội, không có bắt nạt muội chứ?"
Triệu Tiêu không nhịn được quay sang hỏi tiểu sư muội.
Thiếu nữ lắc đầu.
"Không có.”
Cùng lúc đó, trong tòa thạch điện.
Sắc mặt Triệu Nhất Kiếm rất khó coi.
Ngay khi tiếng nổ thứ hai truyền đến, lão đã biết phong ấn bị phá.
Mà người có thể phá được phong ấn này, chỉ dựa vào đệ tử Triệu Tiêu của mình thì e rằng khó mà ứng phó nổi.
"Sư phụ, chúng ta mau đi theo lối khác trốn thôi. Giờ này tam sư đệ chắc đang liều mạng cản địch ở bên ngoài, tranh thủ thời gian cho chúng ta."
Đại đệ tử nói.
"Đúng đó sư phụ, phong ấn của người không phải cao thủ Thần Cảnh tầng sáu trở lên thì không phá được. Bây giờ đã bị phá, chứng tỏ trong đám địch có ít nhất một cao thủ Thần Cảnh tầng sáu. Nếu còn không chạy thì sẽ không kịp nữa."
Nghe đám đệ tử nói, Triệu Nhất Kiếm lại khẽ lắc đầu.
"Ta đã già rồi, chẳng còn mấy năm để sống. Các con đi đi, nhớ thay ta truyền thừa kiếm đạo. Ta phải đối mặt với đám chó săn của Thần. Trên người ta còn có một chiêu cuối, đủ kéo theo một hai tên chôn cùng."
"Sư phụ không đi, con cũng không đi."
"Đúng vậy, sư phụ, con sẽ ở lại cùng người."
"Liều mạng với bọn chúng!"
Một đám đệ tử lần lượt lớn tiếng nói.
"Ta bảo các con đi, các con dám trái lệnh ta sao?"
Sắc mặt Triệu Nhất Kiếm trầm xuống, trong lòng lại càng thêm sốt ruột.
Tuy tam đệ tử rất mạnh, nhưng chỉ sợ cũng không kéo dài được lâu, nếu còn không đi thì thật sự không còn cơ hội nữa.
Lúc này, một đám đệ tử đồng loạt quỳ xuống, không một ai chịu rời đi.
Ầm!
Đột nhiên, cửa đá bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ đệ tử của Triệu Nhất Kiếm đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm về phía cửa.
Chỉ thấy hai bóng người lao vào trong, vừa vào tới nơi đã quỳ sụp xuống, nức nở gọi.
"Lão tổ ơi, cuối cùng chúng con cũng được gặp người rồi.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất