“Ngài Lý, kiếm quyết mà nàng ta sử dụng là kiếm quyết của Triệu gia chúng ta. Chắc chắn nàng ta có quan hệ với tổ tiên Triệu Nhất Kiếm.”
Triệu Trường Hà nói.
Lý Quân còn chưa nói gì thì nàng ta đã lạnh lùng nói.
"Đổi trò rồi à? Lại còn giả vờ là hậu duệ của Triệu gia, muốn moi tin về sư phụ ta à, mơ đi!"
"Sư phụ?"
Nghe đến hai chữ ấy, cả ba người Lý Quân đều sáng mắt lên.
Triệu Trường Hà hỏi thẳng.
“Vậy tức là cô chính là đồ đệ của tổ tiên Triệu Nhất Kiếm?”
“Không ngờ tổ tiên lại thu nhận một đệ tử trẻ tuổi như vậy.”
Ông ta cảm khái một câu rồi vội vàng giải thích.
“Ta là gia chủ đời này của Triệu gia, tên là Triệu Trường Hà. Lần này chúng ta đến tìm tổ tiên vì có chuyện vô cùng quan trọng.”
Nói rồi, Triệu Trường Hà lấy lệnh bài gia chủ Triệu gia ra cho nàng ta xem.
Nào ngờ nàng ta lại chỉ tỏ vẻ khinh thường.
“Ta đã thấy lệnh bài của Triệu gia bao giờ đâu, làm sao biết thật giả? Hơn nữa lúc nãy ta thuận miệng nói bừa thôi, ta chẳng phải đệ tử Triệu Nhất Kiếm gì hết."
Nàng ta ý thức được vừa rồi đã lỡ lời nên lập tức cắn chết không thừa nhận.
Nghe vậy, Triệu Trường Hà cũng bó tay không biết làm gì.
Bởi vì quan hệ của nàng ta và tổ tiên nên ông ta cũng không thể mạnh mẽ cưỡng ép.
Nhưng không mạnh tay thì lại không còn cách nào khác, muốn khiến nàng ta tin bọn họ thật sự rất khó.
Thế là hai người đồng loạt nhìn sang Lý Quân, ánh mắt mang theo ý cầu cứu.
Lý Quân suy nghĩ một chút, rồi nói.
“Tạm thời giam lỏng cô ta lại, đừng để cô ta chạy. Ai biết được cô ta có phải đệ tử của tiền bối Triệu Nhất Kiếm hay không."
"Còn về chỗ ẩn thân của tiền bối Triệu Nhất Kiếm, tuy vừa nãy tôi chưa tìm được lối vào, nhưng dù là trận pháp che giấu kín đáo đến mấy cũng luôn để lại dấu vết. Chỉ cần từ từ dò xét, nhất định sẽ tìm thấy."
Nói xong, Lý Quân bắt đầu lần mò khắp di chỉ Triệu gia, cẩn thận tra xét.
Thấy động tác của Lý Quân, nàng ta không nhịn được cười khinh.
“Dù thần cũng không tìm được chỗ ở của sư phụ ta. Chỉ dựa vào ngươi mà đòi tìm ra lối vào?”
Lý Quân biết chắc người này không nói dối, dù sao ngay cả anh cũng không thể lập tức tìm được lối vào, cho thấy thủ đoạn ẩn giấu của Triệu Nhất Kiếm rất cao siêu.
Nhưng với đôi mắt Phá Vọng, Lý Quân không tin mình sẽ không tìm ra manh mối.
Anh lạnh lùng nói.
"Chúng ta đến tìm tiền bối Triệu Nhất Kiếm vì có chuyện quan trọng, nhưng cô lại nhất quyết không chịu tin. Nếu đã vậy thì tôi sẽ tự tìm được lối vào rồi phá phong ấn, khi gặp được tiền bối Triệu Nhất Kiếm, mọi chuyện tự khắc sáng tỏ."
Người phụ nữ nghe xong, chỉ thấy Lý Quân chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nên không nói thêm gì nữa, trong lòng bắt đầu tính kế thoát thân.
Vốn với cảnh giới hiện tại của nàng ta, so với hai người Triệu Trường Hà chênh lệch quá xa, căn bản không có cơ hội đào tẩu. Nhưng nàng ta lại có chút thủ đoạn đặc biệt, nếu thật sự muốn chạy, chưa chắc Triệu Trường Hà và Triệu Uẩn đã giữ nổi.
Điều duy nhất nàng kiêng kỵ chính là Lý Quân, nên mới không dám dùng tới cách đó.
Lúc này, Lý Quân lướt đi như làn gió, vòng quanh cố địa của Triệu gia.
Nhìn thấy khoảng cách giữa Lý Quân và bọn họ ngày càng xa, tâm tư của nàng ta cũng bắt đầu linh hoạt hơn.
Ngay khi nàng ta chuẩn bị ra tay bỏ trốn, lại chợt phát hiện Lý Quân dừng lại.
Điều này khiến nàng ta thấy ngạc nhiên, bởi vị trí Lý Quân dừng chân cách lối vào thực sự không xa.
"Chẳng lẽ hắn thật sự nhận ra điều gì sao?"
Lúc này, Lý Quân chăm chú nhìn về phía trước, miệng mỉm cười.
Nhờ mắt Phá Vọng, anh nhận ra năng lượng nơi này khác hẳn những chỗ khác.
Nhưng điều khiến anh bất ngờ là đến tận lúc này rồi vẫn không thấy dấu vết của trận pháp, mà lối vào thì như bị một loại năng lượng đặc thù bao phủ.
"Chắc là chỗ này rồi."
Ngay sau đó, Lý Quân tung ra một kiếm quang, chém về phía khối năng lượng đằng trước.
Rồi một đồ án bát quái màu vàng kim lóe lên.
Kiếm quang của Lý Quân bị nuốt chửng sạch sẽ.
“Hiểu rồi, đây là một loại phong ấn. Triệu Nhất Kiếm dùng một loại pháp môn phong ấn đặc thù để che đi lối vào, bảo sao trước đó mình không phát hiện được gì."
Bên kia, người phụ nữ kia bị chấn động mạnh.
"Tên này thật sự tìm được lối vào, không thể nào? Hắn phát hiện bằng cách nào?"
Dường như nhận ra suy nghĩ của nàng ta, Triệu Uẩn nói.
“Tiểu tổ sư có thủ đoạn vô biên, không có chuyện gì cản nổi ngài ấy.”
Nghe vậy, nàng ta cực kỳ không phục.
"Cho dù tìm được vị trí lối vào thì đã sao? Sư phụ ta đã nói, không ai trong Chư Thánh Địa có thể phá được phong ấn này.”
Rõ ràng nàng ta hoàn toàn có thể bỏ trốn, nhưng lại không làm vậy, mà chỉ chăm chăm dán mắt về phía Lý Quân, quyết phải nhìn thấy tên này mất mặt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất