Hiện tại Đỗ Trường Phong bị Lý Quân dễ dàng đánh bại, hắn nếu ra tay thì có khi thua còn thảm bại hơn.
Những cường giả đứng đầu bảng Thiên Kiêu cũng trầm mặc.
Trước đó Lý Quân giết Vương Chiêu tuy khiến người chấn động, nhưng nhiều người còn ôm tâm lý may mắn, lúc này Đỗ Trường Phong thua trận đã đập tan mọi ảo tưởng của họ.
“Lý Quân mạnh như vậy, xem ra mười người đứng đầu bảng Thiên Kiêu chúng ta cùng ra tay, cũng không tính là bắt nạt người khác.”
Tạ Vân Hải đột nhiên cười lớn.
Trước đó, Lý Quân trước đó để mười người cùng ra tay rõ ràng là không xem họ ra gì, nếu bọn họ hợp sức đánh bại được hắn thì cũng xem như lấy lại được chút thể diện.
Không chỉ Tạ Vân Hải, bảy cường giả còn lại cũng lần lượt bước ra, bọn họ lần lượt thi triển tuyệt kỹ tấn công về phía Lý Quân.
“Chiêu này của ta tên là Âm Dương Lưỡng Sinh.”
Tạ Vân Hải hô lớn, bút phán quan trong tay vẽ từng đường nét trên không trung như đang viết chữ, mỗi nét vẽ đều chứa đựng sát khí vô cùng sắc bén.
“Chiêu này của ta tên là Khai Sơn.”
Long Tiếu xếp thứ mười tay cầm đại đao, đao quang chém xuống hủy diệt tất cả.
“Chiêu này của ta tên Kiếm Lý Sơn Hà.”
Sở Trần xếp thứ chín, anh tuấn tiêu sái, nhát chém xuất trần như thể một bức tranh đang hiện ra trước mắt hắn.
Tám cường giả cùng ra tay bao vây Lý Quân.
“Tốt lắm.”
Lý Quân cũng dâng lên hào khí.
Sau ba nhịp thở, hắn dùng tay làm kiếm, thức thứ nhất của Khai Thiên Cửu Kiếm, một kiếm phá tan Âm Dương Lưỡng Sinh của Đỗ Trường Long, Tạ Vân Hải thì bị chém bay, vai bị kiếm khí xuyên thủng.
Sau bốn nhịp thở, Long Tiếu cầm trường đao xông về phía Lý Quân bị một chiêu Bách Long Ngự Long Lôi phá hủy, cơ thể bị đánh bay trăm mét.
Sở Trần xếp thứ chín bảng Thiên Kiêu, Kiếm Lý Sơn Hà bị phá, Lý Quân đạp trúng ngực ho ra máu.
Sau sáu nhịp thở, Triệu Bình Dương xếp thứ năm bị Lý Quân bóp lấy cổ họng, một cú đánh cùi chỏ khiến hắn mất đi sức chiến đấu.
Sau bảy nhịp thở, Đường Nam xếp thứ sáu bị đánh bay.
Tiếp đó là Trương Ngự Phong xếp thứ tám bị đánh bay.
Ngụy Trạch xếp thứ bảy và Cù Dạ Hoa xếp thứ mười đồng thời bị đánh ngã trên mặt đất.
Từ hạng nhì tới hạng chín bảng Thiên Kiêu, tất cả đều bại trận.
Cả quá trình chỉ gói gọn trong mười nhịp thở mà thôi.
“Quá đáng sợ.”
Cam Lăng Băng đứng cạnh Hoàng Phủ Hồng Thường miệng há to đến mức có thể nhét vừa quả dưa chuột.
Hôm nay nàng mới được chứng kiến phong thái của sát thần.
Ánh mắt Hoàng Phủ Hồng Thường sáng lên, đây là thực lực của Lý Quân sao? Quá ngầu.
“Còn ai muốn ra tay nữa không?”
Lý Quân đứng đó nhìn xuống đám đông trên đỉnh núi, trên người hắn toát lên khí chất của một cường giả bất bại, hắn chính là một chiến thần.
Lý Quân đứng đó, nhìn mọi người trên cô sơn, trên người mang khí thế liên bại cường giả, như một chiến thần.
Không một ai đáp lời, chỉ có tiếng gió lộng thổi y phục Lý Quân tung bay.
Mười người mạnh nhất bảng Thiên Kiêu cùng ra tay còn không làm gì được Lý Quân, ai còn dám tự chuốc lấy nhục?
Lý Quân bình tĩnh đối diện với từng ánh mắt xung quanh.
Từ lâu, hắn đã không còn quan tâm tới thế hệ trẻ.
Đại hội Luận Đạo bị Lý Quân làm cho lộn xộn, không thể tiếp tục tiến hành.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất