Nàng ta hoàn toàn không nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của Lý Quân. Đồng thời, nàng ta lườm một cái sắc lẹm vào Tiêu Kinh đang nằm ôm bụng rên rỉ dưới đất. 

 

"Tên khốn này, cậy vào thân phận mà suýt chút nữa đã mang họa diệt môn đến cho nhà họ Cam." 

 

Thấy Lý Quân và Hồng Thường đã đi xa, nàng ta vội vàng lảo đảo đi theo sau. 

 

Trên đường núi, rất nhiều người chứng kiến cảnh này đều kinh ngạc không thôi. 

 

"Ta biết tên Tiêu Kinh đó, thực lực không hề yếu, không ngờ lại bị đánh tơi tả dễ dàng như vậy. Thanh niên kia không biết lai lịch thế nào, rất có thể là nhân vật có tên trên bảng Thiên Kiêu." 

 

"Nhà họ là thế gia thượng cổ, thanh niên này dám ra tay không chút do dự, bối cảnh chắc chắn không tầm thường." 

 

Mọi người không ngừng đồn đoán về thân phận của Lý Quân. 

 

Lúc này, nhóm người Lý Quân đã lên tới đỉnh núi, nơi đây đã tập trung rất đông người, vô số cường giả trẻ tuổi hăng hái khí thế, đối với thế hệ trẻ mà nói, đây là một đại hội vô cùng long trọng, có thể tham gia buổi lễ này là vinh dự của rất nhiều người. 

 

Lý Quân không thấy cha con Triệu Uẩn, thậm chí cũng không thấy Hoàng Bộ Dao. Trên đỉnh núi quá đông, không rõ họ đang ở vị trí nào. Tuy nhiên, dù đông người nhưng hầu hết ánh mắt đều tập trung vào khu vực trung tâm. 

 

Ở đó có vài thanh niên đang đứng, đều là những cái tên lẫy lừng trên bảng Thiên Kiêu. 

 

"Mau nhìn xem, đó là Sở Trần xếp hạng thứ 9 trên bảng Thiên Kiêu. Là thiếu chủ nhà họ Sở, Sở Trần không chỉ nổi danh thiên hạ về võ đạo, mà quan trọng hơn là dung mạo được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam của Chư Thánh địa." 

 

"Người này đúng là kẻ chiến thắng trong đời người." 

 

"Còn nam tử mặc thanh bào, vóc dáng cao ráo, dung mạo uy nghi kia, chẳng lẽ là Tạ Vân Hải xếp hạng thứ 3 trên bảng Thiên Kiêu?" 

 

"Nghe nói vũ khí của Tạ Vân Hải là một cây Phán Quan Bút, hiệu là 'Nhất bút đoạn âm dương', vô cùng bất phàm." 

 

"Trương Ngự Phong xếp hạng thứ 8 cũng tới rồi, người như tên, khinh công của hắn ta cực kỳ lợi hại." 

 

Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán xôn xao xen lẫn kinh ngạc. Những người lọt vào bảng Thiên Kiêu đều là những người kiệt xuất, mà lọt được vào top 10 thì lại càng hiếm như lông phượng sừng lân, họ giống như những ngôi sao ở thế gian, là tâm điểm chú ý của mọi người. 

 

"Đáng tiếc là vị đứng đầu bảng Thiên Kiêu - Sát thần Lý Quân không tới. Nếu hắn có mặt, bao nhiêu thiên kiêu cũng đều phải cúi đầu." Có người cảm thán. 

 

Những người trên bảng đã đủ chói mắt rồi, nhưng Lý Quân là người duy nhất có thể che mờ hào quang của tất cả các thiên kiêu khác. 

 

Theo thời gian, các nhân vật trên bảng Thiên Kiêu lần lượt xuất hiện. Hoàng Bộ Dao cũng đã phát hiện ra Lý Quân, nàng ta cùng Dương Hâm đi tới bên cạnh hắn. 

 

Bất kể là Hoàng Phủ Hồng Thường, Cam Lăng Băng hay Hoàng Bộ Dao và Dương Hâm, tất cả đều là những mỹ nữ sắc nước hương trời. Việc họ quây quanh Lý Quân khiến hắn vốn không mấy nổi bật lại trở thành tâm điểm chú ý của nhiều người. 

 

Ngay khi các thiên kiêu đã tập hợp đông đủ, Đại hội Luận Đạo sắp sửa bắt đầu, thì một bóng người lảo đảo xông vào khu vực trung tâm. 

 

Chính là Tiêu Kinh, kẻ vừa bị Lý Quân bẻ gãy cổ tay ở lưng chừng núi. 

 

Tiêu Kinh vừa xuất hiện đã chạy thẳng đến trước mặt Vương Chiêu - người xếp hạng thứ 20 trên bảng Thiên Kiêu, khóc lóc nói: "Biểu ca, huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho ta!" 

 

Mọi người thấy cảnh này đều tỏ ra tò mò. Những người thạo tin đều biết Tiêu Kinh và Vương Chiêu có quan hệ họ hàng, Vương Chiêu là biểu ca của Tiêu Kinh. 

 

Vậy mà bây giờ có người dám đánh Tiêu Kinh? 

 

Nên biết Vương Chiêu là người xếp hạng 20 trên bảng Thiên Kiêu, là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy khắp Chư Thánh địa. 

 

Vương Chiêu thấy dáng vẻ của biểu đệ mình, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo: "Ai? Là ai đánh biểu đệ ra nông nỗi này?" 

 

"Là một tên tiểu tử, hắn đang ở ngay trên Cô Sơn này, đi cùng với tiểu thư nhà họ Cam - Cam Lăng Băng!" 

 

Câu nói vừa thốt ra, vô số ánh mắt bắt đầu tìm kiếm. 

 

Và ngay lúc đó, Lý Quân bước lên một bước, dõng dạc nói: "Không cần tìm nữa, người là do ta đánh."

eyJpdiI6IjhaeVZuWGFHM1lSRU5tdXQ3V0d5dXc9PSIsInZhbHVlIjoiQ1diTlJyVGc0R1l6TGNuN0YwSEJjZGFhMWhXZThjVUprbkpJRE15WCtqZWVKZENDNUQxeXd0YUtMWnlFMElTYSIsIm1hYyI6ImU2OTU4YmE3ZTRhNmFiMDEwNTU1NDJhNTliNmUwYTFhOGZkNTBhMDAzZTk3MjU5MDUwZTMwOTU2YTY5Mzk5OGYifQ==
eyJpdiI6IndWaHVPY1FjeXNPbGx0bVlMcDRWQXc9PSIsInZhbHVlIjoiYTFRSGFIVTN3OUx6Zm8rd1BORmg1YnhPdWxTUEd2d0ptdWcrWk9Pd0dPS2R3Q3dGSUFFakg5MWxoc2Y3NVZzOXJhYjhYU1FzXC9XaUwxVVNLNzNLOGkrQVl5aFlkVFZCVXF1MW5ISXU5SW1kd3NzYXM3MG1FWXdVTU1sNG56bnc4YXg0WlQzSHFJSFpKdlwvNDFWTlBpMzlzY3BiclRcL1pxSW5XR1FoVkp6NjF5Y3lZM2s4bUd3bGhERk5LSVwvcXVIMXdQWXNCclwvQll5dDNua1MzenJlUWlaRmZwc1dhV1N6akpMenFJK0VZQTEwPSIsIm1hYyI6IjA3ZmRlOGZhNWIyZjVhYTU4OTYyNmYxNDZmZmVkYjQ2MGQxYjAxN2ZkYmE1OWIwYmFjMzk0MDNjOThhZTM4NmQifQ==


"Tiểu tử này là ai thế? Gan to bằng trời thật, đánh biểu đệ của Vương Chiêu mà còn dám đứng ra, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"

Advertisement
x