Đám cao thủ còn lại mặt xám như tro tàn, bọn họ muốn chạy trốn nhưng phát hiện toàn bộ đại điện đã bị trận pháp bao phủ.
Ngay sau đó, Lý Quân cầm trường thương xông tới.
Cuộc giết chóc chính thức bắt đầu.
Đại sảnh nhà họ Tống.
Đám thành viên cấp cao của nhà họ Tống đang hoảng loạn.
Mệnh bài của cao thủ đều vỡ vụn, chỉ còn lại của gia chủ nhà họ Tống.
Bọn họ đoán gia chủ đang gặp phải nguy hiểm, đang bàn bạc nghĩ cách cứu viện.
Đột nhiên, một bóng người phá cửa xông vào rồi rơi xuống mặt đất, là Tống Thiên Thu đã cứng như gỗ.
Người nhà họ Tống còn chưa kịp hoảng sợ thì Lý Quân đã xông vào đồ sát.
....
Nhà họ Long.
Người nhà họ Long đã thu dọn xong mọi thứ, cả dòng họ chuẩn bị bỏ chạy, nhưng vừa đến cửa đã bị ba người chặn đường.
Một vị trưởng lão vừa lên tiếng đã bị một thương xuyên thủng lồng ngực.
Rồi một cơn bão tử thần ập đến.
Nhà họ Hạng.
Khi Lý Quân chạy tới, toàn bộ gia tộc đã rời đi.
“Nhà họ Hạng này chạy cũng đủ nhanh.”
Lý Quân hừ lạnh một tiếng rồi lập tức đuổi theo.
Một đám người đang đi lên núi, phía sau đột nhiên vang lên tiếng xé gió.
“Là Lý Quân, hắn ta tới rồi.”
Không biết là ai đã lên tiếng.
Ngay sau đó, cả đội ngũ hỗn loạn cả lên, bắt đầu bỏ chạy tán loạn.
Trên không trung.
Lý Quân giương cung bắn.
“Vút vút vút.”
Chín mũi tên hóa thành chín luồng ánh sáng lướt qua.
Mỗi khi lấy đi một mạng người, mũi tên lại bay về tay Lý Quân.
Lý Quân cứ thế giương cung bắn tên, người nhà họ Hạng như bia sống, từng người từng người chết thảm.
Triệu Uẩn và Triệu Trường Hà cũng ra tay.
Mười mấy phút sau.
Thi thể la liệt trên đường.
Lý Quân tưởng người nhà họ Hạng đã bị giết sạch, đột nhiên có một bóng người lao ra từ trong bụi cỏ rồi nhanh chóng bỏ chạy, đó là một thanh niên.
Hóa ra là một đệ tử trong tộc, hắn đi trước rò đường, kết quả thấy Lý Quân xuất hiện, sợ quá nên trốn vào chỗ khuất.
Thấy nhiều người trong tộc chết thảm như vậy, hắn không chịu nổi nên sợ hãi bỏ chạy.
“Muốn chạy? Đâu có dễ như vậy.”
Lý Quân nói với Triệu Uẩn và Triệu Trường Hà: “Hai người dọn dẹp chiến trường, ta đuổi theo hắn.”
Nói xong, hắn đạp không rồi bay vụt về phía kẻ đang chạy trốn.
Hắn ta vì muốn giữ mạng đã đốt chạy hết tinh lực.
Chỉ trong mười phút ngắn ngủi đã chạy ra xa mấy chục dặm.
“Chạy cũng nhanh đấy, nhưng với ta thì vẫn quá chậm.”
Lý Quân thở dài, trường thương trong tay chuẩn bị giơ lên, chuẩn bị kết thúc sinh mạng đối phương.
Đúng lúc này, phía trước đường lại đột nhiên xuất hiện bốn bóng người.
Là bốn vị lão giả.
Nhìn thấy gã thanh niên đang chạy trối chết, bốn người kia tỏ ra mừng rỡ.
“Hạng Tử Ngọc? Ngươi sao vậy?”
“Cứu... mạng...”
Hạng Tử Ngọc lên tiếng cầu cứu.
Mấy chục dặm ngắn ngủi, hắn đã sắp đốt hết tinh lực.
Lúc này nhìn thấy người quen như bắt được cọng rơm cứu mạng, hắn vội vàng đi tới chỗ bốn lão giả.
Bọn họ là bằng hữu của Hạng Võ Diệu, gia chủ nhà họ Hạng.
Hạng Tử Ngọc là dòng chính, thậm chí còn từng chơi cờ với một trong bốn lão giả.
Cả bốn người đều là cường giả Thần Cảnh, thuộc hàng nhân vật lừng lẫy trong giới tán tu.
Lúc này, bọn họ bảo vệ Hạng Tử Ngọc phía sau, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lý Quân.
“Ngươi là ai? Dám ra tay với vãn bối của chúng ta, muốn chết hay sao?”
Một người trong đó bước ra, khí thế trên người ông ta vô cùng khủng bố.
Lý Quân dừng bước, hắn nhìn cả bốn người: “Các người muốn cứu hắn?”
“Chúng ta không chỉ muốn cứu hắn mà còn muốn giết ngươi.”
Lão giả lớn tiếng nói.
“Hừ, chỉ bằng ông?”
Lý Quân cười lạnh.
Ngay sau đó, sức mạnh sấm sét phóng ra đánh thẳng về phía lão giả.
“Ầm.”
Lôi quang chớp lóe.
Lão giả kia muốn chặn lại nhưng đã bị lôi quang đánh trúng, ông ta phun ra máu rồi văng ra xa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất