"Hôm nay là người Tằng gia, trước nữa còn có Tư Không gia. Tiếp theo e rằng mấy gia tộc thần sử đều sẽ ra tay với Triệu gia. Dù trận pháp của Triệu gia có mạnh đến mấy cũng không phải là vô địch. Hơn nữa đám thần sử kia còn được Thần truyền cho một bộ huyền pháp, sớm muộn gì trận pháp của Triệu gia cũng bị bọn họ tìm ra sơ hở rồi phá giải.”
Triệu Trường Hà nặng nề nói.
“Ông cứ yên tâm, trước khi đám Thần kia buông xuống, ta sẽ nhổ tận gốc rễ mấy gia tộc thần sử đó."
Lý Quân lạnh nhạt nói.
Những gia tộc thần sử kia đều được Thần ban cho thần huyết, mà thứ đó đối với Lý Quân lại cực bổ, có thể giúp anh nhanh chóng tăng tiến thực lực.
Trong đám thần sử bị anh giết trước đây, địa vị cao nhất cũng chỉ là thiếu chủ của một gia tộc.
Chắc hẳn tộc trưởng của các gia tộc thần sử kia sẽ nhận được lượng thần huyết nhiều hơn.
Hơn nữa sau khi tên Thần kia chạy trốn, Lý Quân đoán chắc chắn tên đó sẽ đi tìm mấy gia tộc thần sử này. Nếu khi đó có thể lại một lần nữa giết chết Thần, còn hơn mấy năm khổ tu của anh.
Nghe Lý Quân nói vậy, Triệu Trường Hà tỏ ra vui mừng.
Nếu thật sự có thể diệt trừ những gia tộc thần sử khác, ít nhất trong vòng một năm tới Triệu gia sẽ được an ổn.
Trong thiên hạ hiện giờ, cũng chỉ có Lý Quân mới dám nói ra những lời bá đạo như vậy.
"Đi thôi, chúng ta lên đường tiếp, nhanh chóng tìm được tiền bối Triệu Nhất Kiếm."
Nói xong, Lý Quân dẫn mấy người chuẩn bị lên đường.
Nhưng còn chưa kịp di chuyển thì ngọc giản truyền âm trên người Lý Quân sáng lên.
Người gọi là Hàn lão.
Hàn lão có thể nói là số ít người thân mà Lý Quân còn lại ở đời này.
Anh vội vàng kích hoạt ngọc giản.
Ở đầu bên kia, sắc mặt Hàn Lập có chút hoảng hốt, vừa thấy Lý Quân thì vội vàng nói: "Thiếu chủ, xảy ra chuyện rồi, ngài mau trở về Tê Hà Cốc, Tê Hà Cốc đang gặp họa sinh tử…”
Giọng nói vô cùng gấp gáp.
Lý Quân biến sắc, không kịp nghĩ nhiều, quay sang nói với Triệu Trường Hà và Triệu Uẩn: "Ta phải quay về Tê Hà Cốc một chuyến. Hai người tạm thời trở về Triệu gia chờ tin, hay đi cùng ta tới đó?"
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Lý Quân, hai người lập tức hiểu đây là đại sự, không hề do dự, Triệu Trường Hà nói ngay: "Chúng ta cùng đi với ngươi."
Sau đó mấy người đổi hướng, phóng như bay về phía Tê Hà Cốc.
Mà đúng lúc này, trận pháp ở lối vào Tê Hà Cốc đã bị phá hủy, hơn nữa toàn bộ cửa cốc cũng bị vây chặt kín mít.
Một giọng nói vang lên từ ngoài miệng cốc.
“Tộc trưởng Đàm Đài gia tộc, Đàm Đài Hoằng Nghị cùng bốn vị gia chủ Long gia, Hạng gia, Tống gia, Vương gia đến bái kiến.”
Giọng nói của Đàm Đài Hoằng Nghị như sấm nổ giữa trời, truyền khắp Tê Hà Cốc.
Trong đại điện, Dương Cầm Hổ, Mạnh Lăng Tuyệt và Đàm Ngọc Long đang ngồi uống trà đều bị kinh động, tất cả đều biến sắc.
"Là Đàm Đài Hoằng Nghị."
"Không chỉ hắn, bốn tộc trưởng của bốn đại gia tộc khác cũng tới, lần này phiền toái rồi."
"Năm đại gia tộc này, không có gia tộc nào yếu hơn Tê Hà Cốc. Năm nhà liên thủ, Tê Hà Cốc chúng ta tuyệt đối không phải đối thủ."
Đám người Mạnh Lăng Tuyệt không dám chậm trễ, vội vàng rời đại điện, đi ra ngoài.
Không chỉ bọn họ, Thượng Quan Tĩnh cùng các hộ pháp, trưởng lão cũng đều bị kinh động, kể cả Hàn Lập và Mạnh Đình Chu.
Khi mọi người tới cửa cốc.
Chỉ thấy bên ngoài chi chít cao thủ, đông như kiến. Cầm đầu là năm bóng người đứng sóng vai, đây chính là năm vị gia chủ, tộc trưởng Đàm Đài Hoằng Nghị của Đàm Đài gia tộc, Vương Thiên Hóa gia chủ của Vương gia, Tống Thiên Thu gia chủ Tống gia, Hạng Võ Diệu gia chủ Hạng gia, Long Bắc Hàn gia chủ Long gia.
Nhìn thấy đám người này, sắc mặt Đàm Ngọc Long cùng những người khác đều khó coi.
Mạnh Lăng Tuyệt thì thầm nói với Hàn Lập: "Hàn lão, xin lập tức thông báo cho cốc chủ."
Hàn Lập gật đầu.
Bên này, Đàm Ngọc Long bước lên một bước, chắp tay nói: "Thì ra là năm vị gia chủ của năm đại gia tộc đồng loạt giá lâm, thất kính. Không biết các vị kéo quân đến đây là vì chuyện gì?"
Đàm Đài Hoằng Nghị lạnh lùng đáp: "Tê Hà Cốc các ngươi nhận giặc làm chủ, lại còn để tên tặc tử Lý Quân kia làm cốc chủ. Lý Quân giết vô số cao thủ của năm đại gia tộc bọn ta, hôm nay chúng ta tới để lấy cái mạng chó của hắn."
"Nếu các ngươi biết điều thì lập tức giao người ra, bằng không, san bằng Tê Hà Cốc."
Đàm Ngọc Long cố nén lửa giận, nói: "Đàm Đài gia chủ, theo ta được biết, ở Con Đường Thử Luyện, là người của các gia tộc các ngươi kỹ không bằng người, liên thủ vẫn không phải đối thủ của cốc chủ chúng ta. Giờ lại mở miệng gọi là tặc tử, không thấy buồn cười sao?”
"Xem ra ngươi không định giao người rồi. Ta lại muốn xem, thái thượng trưởng lão của Tê Hà Cốc có thể ngăn nổi chúng ta hay không?"
Dứt lời, Đàm Đài Hoằng Nghị lập tức ra tay, bàn tay xé rách không khí, đánh thẳng về phía Đàm Ngọc Long.
"Ầm!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất