Chẳng mấy chốc đã bước ra khỏi đại trận. 

 

“Trận pháp của nhà họ Triệu là do tổ tiên Triệu Nhất Kiếm sáng tạo ra. Triệu Nhất Kiếm không chỉ có kiếm đạo phi thường mà còn có cả thiên phú trận đạo.” 

 

“Thiên phú trận đạo của Triệu Uẩn có lẽ là di truyền từ tổ tiên.” 

 

Triệu Trường Hà nhắc đến Triệu Nhất Kiếm với vẻ đầy tự hào. 

 

Vừa rời nhà họ Triệu không bao lâu thì cả ba đều dừng bước. 

 

Bởi họ phát hiện trên bầu trời có từng bóng người bay qua như đang tìm kiếm thứ gì. 

 

“Đám người này đến chốn hoang vu thế này rất có thể là vì nhà họ Triệu.” 

 

“Trước đó Tư Mông Viêm từng nói, ngoài hắn thì những thế lực sứ giả khác cũng đang tìm vị trí của nhà họ Triệu, bọn họ muốn tiêu diệt nhà họ Triệu để lấy lòng Thần thượng giới.” 

 

Triệu Uẩn nghiêm túc nói. 

 

Nghe vậy, sắc mặt Triệu Trường Hà cũng rất khó coi. 

 

Nhà họ Triệu sống ẩn nhiều năm chỉ cầu mong sự bình yên, thế nhưng đối phương lại không có ý định tha cho bọn họ. 

 

“Trận pháp của nhà họ Triệu vô cùng cường đại, bọn họ muốn tìm thấy cũng không đơn giản như vậy. Chúng ta giả làm người qua đường, đừng xung đột chính diện với chúng, đợi gặp xong tiên tổ rồi tính tiếp.” 

 

Triệu Trường Hà nói. 

 

Nhưng vừa dứt lời đã có người phát hiện ra bọn họ, đám người kia xuống dưới chặn đường đi. 

 

Đó là một nữ tử kiêu ngạo dẫn theo một đám thuộc hạ. 

 

Nữ tử đó mặc một bộ y phục hoa lệ, dung mạo khá xinh đẹp nhưng đối mắt lại lạnh như băng. 

 

“Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Có quan hệ gì với nhà họ Triệu?” 

 

Nàng ta tra hỏi như thẩm vấn phạm nhân. 

 

  “Ta là tu sĩ vào núi này hái thuốc, còn nhà họ Triệu gì gì đó, ta không hiểu ngươi đang nói gì.” 

 

Triệu Uẩn lớn tiếng nói, cố gắng qua loa cho xong. 

 

“Hóa ra là đến hái thuốc.” 

 

Nữ tử đó nở một nụ cười lạnh. 

 

“Không biết nhà họ Triệu thì giữ lại cũng vô dụng. Người đâu, giết hết chúng, tránh để lộ tin tức.” 

 

Nàng ta vừa dứt lời, xung quanh lập tức có vài bóng người xông ta, từng đạo kiếm quang bao phủ lấy ba người, rõ ràng đối phương không chỉ nói suông mà thật sự muốn lấy mạng bọn họ . 

 

Đối với gia tộc sứ giả mà nói thì người ở các Thánh Địa chỉ là lũ kiến hôi, heo chó, giết vài người đối với chúng chỉ là chuyện thường ngày. 

 

Ánh mắt Triệu Uẩn thoáng tức giận, đúng là ngông cuồng không xem họ ra gì! 

 

Ông giơ tay, một trận pháp nhanh chóng hình thành rồi hóa thành một bức tường. 

 

Đám người xông tới trợn tròn mắt. 

 

Bởi vì chúng phát hiện từng trận công kích lên bức tường đều biến mất không dấu vết. 

 

Hơn nữa lực phản ngược lại khiến bọn họ lùi về sau mấy bước. 

 

Triệu Uẩn là tông chủ Thanh Hư Tông, trận pháp cao siêu, sao có thể bị đám tiểu lâu la làm bị thương. 

 

Nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt nữ tử thoáng vẻ ngạc nhiên. 

 

Vốn tưởng chỉ là mấy tán tu, không ngờ lại tinh thông trận đạo, thực lực không yếu. 

 

Nhưng rất nhanh sắc mặt nàng ta lại càng thêm lạnh lẽo. 

 

“Lũ kiến hôi như các ngươi, lại dám phản kháng. Hầu Tam, giao cho ngươi đấy.” 

 

Dứt lời. 

eyJpdiI6IlNoeTQrZmVXekFQendVcmdBVHhvZEE9PSIsInZhbHVlIjoiNHdUcjVPV1N0OStTT0U4RHI2K0M2Q2o4QVY3bWdpeDRHUjRUZERhV2E3NDQ0TVg0ZkMyV3BzYmhabnZwY05uTiIsIm1hYyI6IjE5YTgwZTNjZWIxNWZkOWYzMTdmNjE1ZWJlYjA2ZjU1MTc1MWEwMGZlNTQ4YzE2MTVhNDBmNzczNjMzZmU1MzAifQ==
eyJpdiI6Ik10SWd4eit4d2sya3o5ODdsZ0Rlc3c9PSIsInZhbHVlIjoiYmRlZjdhMG4xbXdRajI4eWg2K2tJR2FuUnNscHpUV1ZQR1wvRDRaaFNcLzlvdFl3bTVBSTZoK0RFMFFySmY0KytcL3o4TDlTMktQK1wvbjhiOG5iaW9BUHlDZzFcL3RCT2Nsbjc4K0p6eG1UcXFDQzlpcmVuXC8yMjFCRXpvdytFMWJiNmJVYytUSGxRNTQ3anUrR3BabFNCeDFYSHpJM2pvT2VLaVcwWFZcL3dqcVwvNnp0NHluemJCMUlMQWRvdmxWTFBlbHdvYzJHOUJkTjgyeFhVWHc3ZklyZHJnUEtLdGJjcUVaT01PblFXbDZEN1ZaOTBmVmREc1htZElGNzlST2ZtUnlKbzkwc0VWZUJvMnU4N0s2M1B6cHM4YzBNdmU3Q2plMXY3K1RQVEJVM1dvbnJZRDBqazk3aEtJYXlsNkRBSVRDeVY4TGYyU2pKc2tyM2h2T0FsZVpPcVNJMXBCWFB5R29OVldpMFloVUdXbGs9IiwibWFjIjoiNTNmMDM2MDBmYTc0ZjA5OThkNDAwMGRkYTllMzdlYWU3MmFlODIwNmRjMTFhMzdhMjkwNTAxNzc0ZTI5ZTNkOSJ9

Khoảnh khắc bóng đen xuất hiện, Triệu Uẩn không tự chủ được lui về sau một bước.

Advertisement
x