Ánh mắt Triệu Trường Hà nhìn chằm chằm Lý Quân.
Nếu thật sự như Triệu Uẩn nói, người thanh niên trước mắt này chính là một sát tinh thì ông ta chọc không nổi!
Triệu Trường Hà thoáng do dự, gương mặt cố gắng tỏ vẻ tươi cười.
“Lý tiên sinh, tộc nhân nhà họ Triệu vô lễ với ngài đúng là quá đáng, ta xin tạ lỗi.”
Nghe vậy, khóe miệng Lý Quân nở nụ cười lạnh.
Lão già này đổi mặt còn nhanh hơn lật sách, đúng là rất thức thời.
Triệu Uẩn thấy thế vội vàng đứng ra làm người hòa giải.
“Tiểu tổ sư, chúng ta đến để bàn chính sự, hơn nữa trước đó ngài đã dạy dỗ Triệu Tân và Tam trưởng lão cho hả giận rồi, đừng so đo với tộc trưởng nữa.”
Lý Quân hừ một tiếng rồi thu khí thế trên người lại.
Hắn biết rõ, dù có đánh Triệu Trường Hà một trận cũng chẳng ích gì, dù sao thì đây cũng không phải mục đích của hắn.
Mấy phút sau.
Lý Quân và Triệu Trường Hà ngồi đối diện rồi đi vào thẳng vấn đề: “Chắc ông đã biết việc nhà Tư Mã phái người đến muốn diệt nhà họ Triệu, một năm sau thần giáng lâm thì nhà họ Triệu sẽ không thể tránh khỏi, ta là người duy nhất trong Thánh Địa có hy vọng giết Thần.”
“Lần này ta tới nhà họ Triệu là muốn tìm hiểu thêm thông tin về Thần, nghe nói năm đó tổ tiên nhà họ Triệu là Triệu Nhất Kiếm từng vung kiếm với thần, cuối cùng bị chém làm đôi nhưng chưa chết ngay lập tức. Ông có thể nói chi tiết trận chiến đó cho ta nghe được không?”
Đây là mục đích lần này Lý Quân đến nhà họ Triệu.
Mặc dù hiện tại hắn có được sức mạnh Bách Long, Thần Cảnh tầng thứ mười cũng không phải đối thủ nhưng có rất nhiều dấu hiệu cho thấy trong đội ngũ Thần có người còn mạnh hơn cảnh giới Thần Cảnh.
Thời gian cho Lý Quân không còn nhiều.
Triệu Trường Hà nhìn Lý Quân, trong lòng hơi cảm khái.
Ai ngờ người trẻ tuổi như vậy lại có thực lực không kém tổ tiên Triệu Nhất Kiếm năm xưa.
“Sở dĩ gọi là Thần chẳng qua là người của một thế giới khác, nhưng thực lực của họ mạnh hơn các Thánh địa quá nhiều.”
“Nếu họ muốn xuống thế giới này sẽ có rất nhiều hạn chế. Năm đó tổ tiên Triệu Nhất Kiếm của nhà họ Triệu lấy kiếm nhập đạo, chiến lực vô song, chủ động vung kiếm chém thần, xông thẳng lên mây xanh.”
“Phút cuối cùng còn dùng tới bí pháp cổ, làm bị thương một đại nhân vật trong đội ngũ Thần, cơ thể bị chém đôi rơi xuống mặt đất.”
“Trận chiến đó, phía bên kia cũng thương vong nặng, vậy nên mới rút lui. Sự cường đại của tiên tổ nhà họ Triệu khiến Thần nảy sinh kiêng kỵ, từ đó mới không cho phép các Thánh Địa có cường giả vượt qua Thần Cảnh tầng thứ sáu xuất hiện.”
“Thần phái đám chó săn của bọn họ giám sát cả Thánh Địa, chính là vì kiêng kỵ sự cường giả quật khởi.”
“Thật ra các đời tiền bối nhà họ Triệu đã sớm suy đoán, chỉ cần cho Thánh Địa năm trăm năm phát triển, dù là thần thượng giới, cũng không thể tiếp tục khống chế.”
“Chuyện liên quan tới Thượng giới, tổ tiên Triệu Nhất Kiếm năm đó có được một vài thứ, ta dẫn ngươi đi.”
Nói xong, bọn họ rời khỏi đại điện, đi sâu vào trong nhà họ Triệu.
Ngón tay Triệu Trường Hà điểm nhẹ xuống phía dưới, mặt đất mở ra một thông đạo.
Thông đạo kéo dài xuống lòng đất.
Nhóm người đi xuống mật thất dưới lòng đất.
Bên trong mật thất là mấy chục tảng đá lớn, bên trên tảng đá khắc rất nhiều hình vẽ.
Ánh mắt Lý Quân nhìn qua, đó là hình ảnh một trận chiến.
Đại chiến đó lan rộng tới vô số không gian.
Cuối cùng là vô số luồng ánh sáng xuyên qua không gian rồi rơi vào một thế giới cổ xưa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất