Lý Quân còn rất nhiều câu hỏi liên quan tới Thần, sao có thể để hắn chết dễ dàng như vậy được?

“Ầm.” 

 

 

   

 

Nhìn thấy một cánh tay của mình nổ tan tành, Tư Không Viêm kêu gào thảm thiết, trong lòng hắn là một nỗi sợ hãi vô tận. 

 

   

 

Đến cả tinh huyết được ban cho cũng bị hủy diệt, lần này hắn ta chết chắc rồi. 

 

   

 

Không ngờ Lý Quân này lại mạnh như vậy! 

 

   

 

Hắn biết dù Lý Quân tung hoành trên con đường thí luyện, đứng đầu bảng Thiên Kiêu nhưng Tư Không Viêm chưa từng xem trọng Lý Quân. 

 

   

 

Dù sao thì thần sứ như bọn họ gần như có thể thống trị cả Thánh Địa. 

 

   

 

Nếu biết Lý Quân cường đại như vậy, dù có phải dốc toàn lực gia tộc thì hắn cũng phải trừ bỏ mối nguy hiểm này! 

 

   

 

Tiếc là không còn cơ hội nữa. 

 

   

 

Lý Quân không ra tay với Tư Không Viêm mà đến trước mặt ba lão giả khác bị trọng thương. 

 

   

 

Ba người này đều có tinh huyết thần ban cho, với Lý Quân thì đây là một món đại bổ. 

 

   

 

Lý Quân giết chết ba người không nương tay, hắn bức ra ba giọt tinh huyết, luyện hóa xong rồi mới đi tới trước mặt Tư Không Viêm. 

 

   

 

Lý Quân nhổ cây trường thương cắm dưới đất lên, hắn đứng từ trên cao nhìn xuống Tư Không Viêm. 

 

   

 

“Ta có vài câu hỏi, tốt nhất là ngươi nên thành thật trả lời, nếu không ta sẽ cho ngươi nếm trải mùi vị sống không bằng chết.” 

 

   

 

Giọng Lý Quân lạnh tới thấu xương. 

 

   

 

Trên tay hắn xuất hiện một ngọn lửa, ngọn lửa đó lặng lẽ cháy như có thể thiêu đốt cả linh hồn. 

 

   

 

“Ngươi hẳn không muốn nếm trải cảm giác tứ chi bị lửa thiêu đốt đâu nhỉ? Có khi chết lại là một sự giải thoát.” 

 

   

 

Nghe Lý Quân nói vậy. 

 

   

 

Tư Không Viêm run cả người. 

 

   

 

Tưởng tượng tới cảnh bản thân bị lửa từ từ thiêu đốt, hắn ta thấy rợn cả tóc áy. 

 

   

 

Hắn cúi đầu chịu thua: “Ngươi hỏi đi.” 

 

   

 

“Thần rốt cuộc là tồn tại như thế nào? Vì sao bọn họ một trăm năm mới xuống Thánh Địa, có phải vì Thánh Địa đặt ra một số hạn chế nào đó đối với họ không?” 

 

   

 

Đây là điều mà Lý Quân rất tò mò. 

 

   

 

“Thần là người của một thế giới khác, thực lực bọn họ cường đại, hơn nữa còn có liên quan đến thần ma viễn cổ, từng có một vị thần nói với Thánh Địa thì họ chính là Thần, vậy nên mới tự xưng là Thần.” 

 

   

 

“Còn về thời gian trăm năm là do cứ mỗi một trăm năm thì thông đạo hai giới sẽ được mở ra, nếu bình thường tự ý xuống hạ giới thì sẽ bị sức mạnh của thiên địa xóa sổ.” 

 

   

 

Nghe vậy, Lý Quân bỗng nhiên tỉnh ngộ. 

 

   

 

Cái gọi là thần chẳng qua là người của một thế giới khác, nhưng trong mắt họ người của Thánh Địa quá yếu, còn họ lại quá mạnh nên cho rằng bản thân mình là Thần có thể thống trị tất cả. 

 

   

 

Như con người đối đầu với trâu bò, cũng là một sinh mạng nhưng đẳng cấp lại một trời một vực. 

 

   

 

“Còn gì nữa không?” 

 

   

 

Lý Quân hỏi tiếp. 

 

   

 

“Nói cho ta tất cả những chuyện liên quan tới Thần, bao gồm cả những thế lực Thần sứ khác.” 

 

   

 

“Được.” 

 

   

 

Nếu Tư Không Viêm đã chọn nói thì tất nhiên sẽ không giấu diếm. 

 

   

 

Nhưng hắn vừa định lên tiếp thì một luồng ánh sáng đỏ bùng lên, cơ thể bị bao phủ trong vầng sáng đỏ như máu, ngay sau đó hắn ta nổ tung, máu tươi bắn tung tóe. 

 

   

 

Thấy cảnh tượng này, ánh mắt Lý Quân sắc lạnh nhìn lên bầu trời. 

 

   

 

Vừa rồi hắn nhìn thấy rõ ràng một luồng lực lượng bắn ra từ trong hư không. 

 

   

 

Tư Không Viêm bị giết, lại là Thần thượng giới ra tay. 

 

   

 

Lần trước Lý Quân ép hỏi người đàn ông trung niên kia về chuyện liên quan tới Thần cũng bị lực lượng xuyên không xóa sổ. 

 

   

 

Nhưng lần này Thần phản ứng có vẻ chậm hơn một chút, để hắn biết được vài điều. 

 

   

 

Phía bên kia, Triệu Uẩn lại thở dài. 

 

   

 

“Đây chính là sức mạnh của Thần, những người đó có thể xuyên không hủy diệt người của một thế giới khác, bản lĩnh này đã vượt qua lực lượng Thần Cảnh.” 

 

   

 

“Trước đó tiên tổ nhà họ Triệu chị chém, chính vì chứng kiến được sức mạnh của Thần nên bọn họ mới tuyệt vọng, vì kéo dài gia tộc chỉ có thể lựa chọn sống ẩn.” 

 

   

 

Nghe Triệu Uẩn cảm thán, Lý Quân chỉ cười lạnh một tiếng. 

 

   

eyJpdiI6IjRPUXl0RjY4UGMzemVZQjBFdFpkRUE9PSIsInZhbHVlIjoiN040OEIyQXhRK2xXXC8rS3dcL01cL05tdU1KdHdMbHRReW1ONVNyelpxUWgrNUxmaFwveXpZRGZtc0hGMlN0Rnl5cE8iLCJtYWMiOiI2Mjg3NTcxMWIzOWE0NDVjM2I3YmJiMzlhODY4ODVkODI1M2QwM2JmNGUwNDliNjdiY2U1YjUyNWM2Y2FmM2U2In0=
eyJpdiI6IkJReHNwSm1xelBlSm51Wjk5MWd2WWc9PSIsInZhbHVlIjoiVzg3N1l0RlJoWmN0OENUVUhiZnFWa0ZnUzRjeUo4cUNKQkR3VTNZWDNVSERGUnRmK3VIdEREWWVleHVHTEZXY0dvMkFHSlFvTUZSamdtb0F3ZndIWUphb3FiN2dtc2xheHJ3cWNjWHkzYlVDU1gwMmlnMGhGekxuZDZXUTRXNWxXUkdiYVYrR3luNHNEdlRVa2RMaW5WK0x4RFk5N0xDdzh0WWIyNFwvbmdQR2hCZU9rUnFPeitWVlVUUFZMRVZWV1dlT3dwMFZDS3F4dWIxQW1YOExNYnUwRlpOVzN2NEJRVW9qMkNOV080aXdRczRnZ1gwNVNXbityYXZYOGtsTUJkZFIyQkdTMXNRWlFjTXdpaldpaFQyaEZqXC9VUldROHNYbXdcLzczZFh4YUM2bHN4UU1ZTVpuRkppOE9RQWpxWHpJUytUbUM5b0FXVDVNdk9cL0hIZ09JS3JlQzRURUZUOGRXaGNwTDFRUTRcLzFwQ0w0dmt4eEh1ZEcwcUd0TzJ1aURmXC9EZWxWSTFEUmpGUFwvV3BDN2syVUFBOTFURzhcL294MW9qeE50SmtRNUF0THRNXC91TVVqXC9EYjJRREFJUlh0dkRibUJGQ3NUcm0wQU81aHBoSGV6WmZ5Znp5NXNQYmJaXC9MNGhCNTkyMVRmSWxTcnQ5Q2w0ZjVNa0Y0TFFXVk9zc0JrR1dNWkpwWmwyTFA4M0FjXC9RV09XODI2ZWpzY0puWGp0TGV6SDZGMzFMTkhjM0xFWDVOeDJxb1FqXC9CUjEwK1NMZUlYbjFJTDd0TDdvdVROZDlcLytZQklDY09hSlZFblhpVzJFTk9vMWwrRFBrbURHSFZoVXdQeXJKTUhmV1ZBIiwibWFjIjoiYWY2MmFiYzdjMzI1ZjhkZDY1YTE0ZWM3MTEzZDI3MjllZTE1Y2U2YjJkYWFkYmI0YjFmYWRlOTU0MGE5YTJjZSJ9

Advertisement
x