"Tiền bối cứ yên tâm, không cần tiền bối dặn, ta cũng sẽ làm như vậy."
"Chỉ là lần này trở về Di Tích Cấm, xét đến an nguy của tiền bối, tốt nhất đừng đi một mình. Ta sẽ bảo Hoàng Khắc Thành phái vài cao thủ hộ tống tiền bối."
Có bài học xương máu lần này, Lý Quân cũng lo Huyền Trần chân nhân lại gặp nguy hiểm.
"Cảm ơn."
Huyền Trần chân nhân cũng không từ chối, sau khi cảm ơn Lý Quân thì rời đi luôn.
Còn Lý Quân thì ở lại nhà họ Hoàng, kiên nhẫn chờ đợi.
Đồng thời, anh bắt đầu nghiên cứu mấy phần cơ duyên nhận được từ Tê Hà Cốc.
Đặc biệt là bộ cung tiễn kia, đại cung cổ xưa đen sì không biết được luyện từ tài liệu gì.
Khi thử kéo dây cung, Lý Quân cảm thấy sức lực trong cơ thể tiêu hao cực nhanh như thủy triều.
Còn chín mũi tên kia, mỗi một mũi đều khắc đầy phù văn.
"Một mũi tên này mà bắn ra, chắc chắn uy lực sẽ cực kỳ kinh khủng."
Lý Quân lẩm bẩm.
Sau khi luyện hóa cung tên xong, anh cố nén lại suy nghĩ rục rịch trong lòng.
Nếu thực sự bắn ra một mũi, e rằng sẽ gây nên tai họa không thể lường được, thậm chí cả tòa thành này sẽ bị hủy diệt.
Ngoài cung tên ra, cây trường thương kia cũng khiến Lý Quân tò mò.
Khi cầm trong tay, từng luồng hơi thở cuồng bạo tràn ra.
Từ đây có thể đoán được vị tổ sư của Tê Hà Cốc là người luyện thể
Trường thương này vô cùng nặng, muốn dùng được thì cần phải dùng khí huyết.
Lý Quân tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi ở nhà họ Hoàng, đồng thời tiêu hóa cơ duyên anh nhận được trong khoảng thời gian này.
Đặc biệt là sau khi tu luyện Đại Phạn Thiên Vương Kinh.
Anh vận dụng lực lượng của đốt xương ngón tay kia, Phật quang vạn trượng bùng lên, một hư ảnh Phật Môn Bát Bộ Long Chúng xuất hiện sau lưng anh.
Hai mươi bốn tầng chư thiên, ảo ảnh các vị thần giáng lâm trên không, dị tượng liên tục hiện ra.
"Ầm!"
Lý Quân đánh ra một quyền, khiến bầu trời thủng một lỗ.
Đại Phạn Thiên Vương Kinh này có vài phần tương tự với Cửu Thiên Thần Linh Công của nhà Đạm Đài.
Lý Quân rất hài lòng với uy lực của một quyền này.
Bên phía nhà họ Hoàng, mọi người lần lượt bị kinh động, vội vã chạy về hướng này.
Khi thấy Lý Quân đang luyện công, từng người đều giật mình kinh hãi.
Cũng may một quyền này của anh đánh lên trời. Nếu như nện xuống mặt đất, e rằng cả nhà họ Hoàng đã bị san bằng.
Thực lực của người này thật sự sâu không lường được!
Chớp mắt đã bốn ngày trôi qua mà Triệu Uẩn vẫn chưa quay về, điều này khiến Lý Quân có hơi lo lắng.
Lúc rời đi, Triệu Uẩn nói nhanh thì hai ngày, chậm thì ba ngày sẽ quay lại, vậy mà giờ đã năm ngày trôi qua vẫn không thấy tung tích.
Quan trọng hơn, Lý Quân dùng ngọc giản truyền tin cũng hoàn toàn không liên lạc được với Triệu Uẩn.
"Chẳng lẽ trong gia tộc đã xảy ra biến cố gì rồi?"
Lý Quân bước ra khỏi nơi tu luyện.
Hoàng Khắc Thành vẫn luôn chú ý động tĩnh của anh, biết anh đã ra ngoài liền lập tức tới bái kiến.
"Ngươi có biết nhà họ Triệu ở đâu không?"
Lý Quân hỏi.
Nhà họ Triệu sống lánh đời, nhưng cũng phải ăn uống, mua sắm vật tư, nhiều năm như vậy không thể không để lại chút dấu vết nào.
Với thân phận thành chủ Tuyên Thành, lại ở không xa chỗ lánh đời của nhà họ Triệu, có lẽ Hoàng Khắc Thành sẽ biết đôi điều.
Quả nhiên, Hoàng Khắc Thành do dự một chút rồi nói: "Những năm qua, cứ cách một khoảng thời gian lại có người đến Tuyên Thành mua sắm vật tư. Thế nên ta cũng chú ý một chút. Bọn họ đều đến từ hướng Tây Bắc.”
"Hướng Tây Bắc là một vùng núi non trùng điệp, nơi đó hiếm người lui tới. Nếu ta đoán không lầm, chắc hẳn nhà họ Triệu giấu mình ở khu vực ấy, nhưng cụ thể ở đâu thì ta cũng không rõ.”
Lý Quân gật đầu: "Ta định tới nơi mà ngươi vừa nói xem thử. Mấy ngày ta rời đi, nếu Triệu Uẩn quay về, ngươi lập tức dùng ngọc giản truyền tin báo cho ta."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất