Lúc này Lý Quân bước ra, ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn về phía Kỷ Lâm và những người khác.
Hoàng Khắc Thành đứng trước mọi người, khi nhìn thấy Lý Quân, trái tim gã giật nảy, trong lòng có một dự cảm chẳng lành.
“Lẽ nào là tiểu tử này giết người của nhà họ Kỷ?”
Trong nháy mắt, đầu Hoàng Khắc Thành như muốn nổ tung.
“Người của ông là do ta giết.”
Lúc này Lý Quân lên tiếng, phá tan tia ảo tưởng cuối cùng trong lòng Hoàng Khắc Thành.
Lý Quân giết người của nhà họ Kỷ, chuyện này giải quyết thế nào bây giờ?
Kỷ Lâm nghe Lý Quân nói vậy, gương mặt ông ta trở nên dữ tợn.
Ông ta nhìn chằm chằm Lý Quân: “Khốn kiếp, ngươi dám động tới người của nhà họ Kỷ, muốn chết!”
Khí tức khủng bố dâng lên.
“Ông là gia chủ nhà họ Kỷ?”
Lý Quân nhìn Kỷ Lâm: “Dù ông không tìm ta thì ta cũng sẽ đi tìm ông, việc nhà họ Kỷ làm trời tru đất diệt, các ngươi đáng bị xé xác ra từng mảnh.”
Giọng Lý Quân vang vọng trên đường phố.
Lời nói này khiến nhiều cường giả sững người.
Họ vừa nghe thấy gì vậy?
Tên tiểu tử này không sợ hãi khi đối mặt với Kỷ Lâm mà còn dám nói sẽ xé xác ông ta?
Thật hoang đường!
Kỷ Lâm là thân phận gì, tên tiểu tử này tưởng giết vài tên mã tặc của nhà họ Kỷ là có thể khiêu khích Kỷ Lâm sao?
Kỷ Lâm hoàn toàn bị Lý Quân chọc giận, trên người ông ta tỏa ra sát ý, đang định ra tay với Lý Quân thì bị Hoàng Khắc Thành bên cạnh ngăn lại.
“Kỷ gia chủ bớt giận, có chuyện từ từ nói, ta nghĩ chắc chắn có hiểu lầm ở đây.”
Hoàng Khắc Thành giang tay chặn đường đi của Kỷ Lâm.
Lúc này không chỉ Kỷ Lâm mà những người xung quanh cũng đều tỏ ra mờ mịt.
Tình huống gì thế?
Vừa rồi Hoàng Khắc Thành còn hùng hồn nói sẽ ra mặt giúp Kỷ Lâm, sao bây giờ lại ngăn cản.
“Hoàng thành chủ, ngươi có ý gì?”
Kỷ Lâm lửa giận ngập trời, ông ta hỏi với giọng điệu lạnh như băng.
Hoàng Khắc Thành vội vàng cười xòa.
“Kỷ gia chủ, thật không giấu gì ông, hắn là vãn bối của ta, ta nghĩ trong việc này nhất định có hiểu lầm.”
Nói xong, Hoàng Khắc Thành nhìn về phía Lý Quân.
“Rốt cuộc là chuyện gì, ngươi mau giải thích rõ với Kỷ gia chủ đi, nên tạ tội thì tạ tội.”
Nói xong, gã nháy mắt ra hiệu với Lý Quân, bảo Lý Quân nhận lỗi trước.
Kỷ Lâm không phải người thường, thực lực của ông ta có lẽ kém Hoàng Khắc Thành một chút nhưng nếu tung ra con át chủ bài thì đến Hoàng Khắc Thành cũng không ngăn nổi.
Nếu Lý Quân không phải người Triệu Uẩn gửi gắm thì Hoàng Khắc Thành còn lâu mới vì hắn mà đắc tội với Kỷ Lâm!
Ai ngờ nghe Hoàng Khắc Thành nói vậy, Lý Quân chẳng những không cảm kích mà còn lên giọng: “Ông ta là cái thá gì mà bảo ta tạ tội? Tốt nhất Hoàng thành chủ đừng nhúng tay vào chuyện này.”
Nghe vậy, Hoàng Khắc Thành tức đến nghẹt thở.
Tên tiểu tử này thật là không biết điều, mình đang cứu hắn mà!
Kỷ Lâm cười lạnh: “Hoàng thành chủ, ngươi thấy đấy, người ta còn chẳng thèm cảm kích, tránh ra để ta lấy đầu hắn.”
Nói xong, không đợi Hoàng Khắc Thành phản ứng, trên người Kỷ Lâm bộc phát kình khí rồi xông thẳng về phía Lý Quân.
Trong lòng ông ta hiểu rõ, nhất định phải nhanh chóng giết chết Lý Quân, nếu để mọi người biết được những chuyện nhà họ Kỷ làm thì sẽ kéo đến rất nhiều phiền phức.
Lý Quân dễ dàng nhận ra sát khí trên người đối phương, anh nhếch môi cười khinh.
“Muốn giết người bịt miệng à, nực cười, một đám con kiến.”
Lý Quân không phải thánh mẫu, sẽ không có suy nghĩ hy sinh bản thân để cứu chúng sinh thiên hạ gì đó, nhưng những chuyện nhà họ Kỷ làm thật sự quá táng tận lương tâm.
Sinh mệnh tươi sống bị bọn họ luyện thành thi thể, trời đất không dung.
Hơn nữa đối phương còn bắt Huyền Trần chân nhân.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất