Ánh mắt nhìn về phía đám mã tặc đã vô cùng lạnh lẽo.
A Tị Đao xuất hiện, đao quang cuồn cuộn tản ra rồi chém thẳng về phía đám người.
Sức mạnh của A Tị Đao vô cùng khủng bố, nó như Tu La Địa Ngục giáng xuống nhân gian.
Đám mã tặc gần Lý Quân bị đao quang chém tới máu văng tứ tung.
Vẻ mặt của gã thủ lĩnh thay đổi, gã ta gầm lên: “Mọi người cẩn thận, thực lực của người này không yếu, lấy pháp khí ra.”
Dứt lời, một tấm lưới đen hiện ra trên bầu trời, bao phủ Lý Quân.
Nhìn thấy tấm lưới xuất hiện, tên thủ lĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nụ cười trên mặt hắn nhanh chóng đông cứng lại.
Pháp khí vốn luôn bất khả chiến bại, khoảnh khắc bao phủ lấy Lý Quân lại bị một lực vô hình chặn lại, không thể hạ xuống được nữa.
Ngay sau đó, đao quang trực tiếp xuyên thủng tấm lưới.
Tên thủ lĩnh ngỡ ngàng.
“Xoẹt.”
Cả tấm lưới lớn bị phá vỡ, xé làm đôi.
Đao quang khủng bố tràn ra như muốn bổ đôi đất trời.
“Phụt.”
Lại có thêm mấy tên mã tặc bị chém giết không thương tiếc.
Lúc này, gã thủ lĩnh đã hoàn toàn hoảng loạn, theo bản năng muốn lui về phía sau.
Nhưng ngay sau đó, đao quang đã giáng xuống.
Gã thấy một luồng sáng rực đang không ngừng phóng to trước mặt mình.
Cả người bị chém làm đôi.
Nhìn thấy thủ lĩnh đã chết, đám mã tặc sợ tới hồn bay phách lạc, chúng xoay người định bỏ chạy.
Một đao quét ngang.
Chỉ vài giây, trên đường phố đã vương vãi đầy máu tươi.
Hơn ba mươi tên mã tặc đều hóa thành thi thể.
Quan trọng là không một thi thể nào còn nguyên vẹn.
Cả con phố chìm trong im lặng.
Không ai ngờ lại có kẻ dám ra tay với người nhà họ Kỷ, hơn nữa còn là giết sạch.
Lý Quân vung đao chém tan lồng sắt trên mấy cỗ xe ngựa, còn giúp họ giải trừ phong ấn trên người.
Những người bị nhốt trong lồng sắt đều có thực lực không hề yếu, sau khi giải phong ấn cũng bộc lộ thực lực bất phàm.
Mấy người được cứu đi đến trước mặt Lý Quân.
“Vị thiếu hiệp này, đa tạ ngài đã cứu mạng, nhưng cứu chúng tôi, người nhà họ Kỷ sẽ sớm phát hiện rồi đuổi tới, đi với chúng tôi, chẳng may nhà họ Kỷ đuổi theo thì còn có người ứng cứu.”
Thực lực Lý Quân rất mạnh, một mình chém hơn ba mươi tên mã tặc để cứu họ, những người này đều rất cảm kích Lý Quân, nhưng họ cũng biết rõ sự cường đại của nhà họ Kỷ.
Đặc biệt là gia chủ nhà họ Kỷ nắm trong tay Đạo binh, dù là thành chủ thành Tuyên Thành cũng phải nhường nhịn ba phần.
Ai ngờ Lý Quân nghe xong lại chỉ nở nụ cười khinh thường.
“Người nhà họ Kỷ đến càng tốt, chúng không đến thì ta cũng sẽ đi tìm.”
Nghe vậy, những người được cứu ngơ ngác nhìn nhau.
Thực lực Lý Quân đúng là rất mạnh, nhưng nhà họ Kỷ càng khó chọc hơn!
Cùng lúc đó, trong phủ Thành chủ.
Thành chủ Hoàng Khắc Thành đang uống trà với người đứng đầu của các thế lực.
Trên người họ đều mang theo khí thế bất phàm.
Có tư cách ngồi ở đây đều là các đại lão trấn giữ một phương, hầu như đều là cấp chưởng giáo.
“Được chư vị tới chúc thọ, Hoàng Khắc Thành ta rất cảm kích, vốn dĩ hôm nay còn có một vị khách quan trọng, tông chủ Thanh Hư Tông – Triệu Uẩn, nhưng ông ấy có việc gấp phải rời đi trước, nếu không ta nhất định ta sẽ giới thiệu ngài ấy với chư vị.”
Hoàng Khắc Thành nâng chén trà lên uống một ngụm, cố tình nhắc đến Triệu Uẩn là để thể hiện mối quan hệ của mình.
Thanh Hư Tông là thế lực thượng cổ, có thể kết giao với tông chủ Thanh Hư Tông thì chứng tỏ bản thân cũng phải có thực lực.
Quả nhiên, nghe thấy cái danh tông chủ Thanh Hư Tông, những người có mặt đều lộ vẻ suy tư, ánh mắt nhìn Hoàng Khắc Thành cũng thay đổi.
“Không ngờ Hoàng thành chủ lại là bạn tốt của tông chủ Thanh Hư Tông.”
“Hoàng thành chủ quả là giấu tài!”
“Thanh Hư Tông là môn phái trận đạo, ta rất muốn nhìn thấy phong thái của Triệu tông chủ, tiếc thật, nếu có thể gặp Triệu tông chủ thì tốt biết mấy.”
Mọi người lần lượt lên tiếng, giọng điệu không thiếu phần nịnh nọt.
Hoàng Khắc Thành cười ha hả: “Ta và Triệu tông chủ là bạn tốt nhiều năm, lần này ông ấy đi vội...”
Đang nói chuyện, nụ cười trên mặt Kỷ Lâm, gia chủ nhà họ Kỷ ngồi bên tay trái ông ta bỗng nhiên cứng đờ, sau đó lại trở nên tức giận.
Hoàng Khắc Thành lập tức phát hiện sự khác thường của Kỷ Lâm, vội hỏi: “Kỷ huynh, huynh làm sao vậy?”
Kỷ Lâm đứng bật dậy khỏi ghế.
Lúc này, sắc mặt ông ta đã trở nên vô cùng khó coi.
“Có kẻ ra tay với đội vận chuyển nô lệ của nhà họ Kỷ, người phụ trách vừa truyền tín hiệu cầu cứu cho ta, nhưng ngay sau đó đã bị ngắt, rất có thể đã bị giết.”
Lời của ông ta như ném một quả bom xuống hồ sâu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất