Ánh mắt Lý Quân lạnh lùng không hề có chút thương hương tiếc ngọc. 

 

Một lúc sau hắn mới lạnh giọng nói. 

 

“Nếu ta không ở Hoàng Phủ, chỉ riêng câu nói lúc trước của ngươi cũng đủ đẻ ta lấy mạng ngươi rồi, dù vậy thì ta vẫn phải cho ngươi một bài học.” 

 

Dứt lời, hắn giơ tay vung ra một chưởng. 

 

“Bốp.” 

 

Cách xa mấy mét, một ấn chưởng trong suốt xuất hiện hất văng Hoàng Bộ Dao ra ngoài. 

 

Cả người Hoàng Bộ Dao ngã nhào, nhưng ánh mắt không hề có oán độc mà lại tỏ vẻ mừng rỡ. 

 

Nàng ta biết cái mạng nhỏ của mình xem như được giữ lại. 

 

Nhưng vừa rồi Lý Quân nói gì? Hắn ở phủ nhà mình? Tại sao mình không biết? 

 

Trong lòng Hoàng Bộ Dao còn đang cảm thấy phức tạp, Lý Quân vỗ vai Thí Long Thanh. 

 

“Đa tạ vừa rồi đã ra tay trượng nghĩa, sau này gặp phải chuyện gì có thể đến tìm ta.” 

 

Thí Long Thanh cười khổ, nghĩ lại hành động vừa rồi của mình quả thật là buồn cười. 

 

Lý Quân nói xong rồi định rời đi. 

 

Chưa kịp bước xuống tháp Quan Sơn đã nghe thấy tiếng ồn ào ở phía dưới. 

 

Trên đường phố có nhiều cỗ xe ngựa kéo, mỗi xe chở một chiếc lồng sắt, bên trong những chiếc lồng đó giam rất nhiều người. 

 

Những người đó tóc tai bù xù, bị xích sắt khóa lại, giống như súc vật. 

 

Lý Quân nhíu mày. 

 

Lúc này, Thí Long Thanh đã hoàn hồn, hắn bước tới chỗ Lý Quân, dường như nhận ra sự nghi hoặc của đối phương, hắn nói: “Mấy xe ngựa này là của nhà họ Kỷ, nhà họ Kỷ tinh thông thuật luyện thi, thường mua nô lệ về luyện thành cương thi để sai khiến, họ gọi đó là đạo binh.” 

 

“Lần này gia chủ nhà họ Kỷ là Kỷ Lâm đến mừng thọ Hoàng Khắc Thành, chắc là tiện đường mua ít nô lệ mang về.” 

 

Nghe Thí Long Thanh nói, trong lòng Lý Quân cảm thấy vô cùng khó chịu. 

 

Bắt nô lệ về luyện thi, thật sự quá tàn nhẫn, mất hết nhân tính! 

 

Bọn họ là những con người đang sống sờ sờ, sao nhà họ Kỷ có thể làm ra chuyện như vậy. 

 

“Lý Quân... cứu ta...” 

 

Lúc này, trong lồng sắt bỗng vang lên tiếng cầu cứu. 

 

Một lão giả đầu tóc bù xù đang nắm chặt song sắt, ngước nhìn Lý Quân trên tầng hai tháp Quan Sơn, ánh mắt đối phương sáng lên. 

 

Là Huyền Trần chân nhân. 

 

“Chuyện gì thế này?” 

 

Cơ thể Lý Quân run lên. 

 

“Mẹ kiếp, kêu cái gì mà kêu.” 

 

Lúc này, một gã đàn ông bước tới, cầm một cây gậy chọc mạnh vào miệng Huyền Trần chân nhân. 

 

Máu tươi từ trong miệng chảy ra. 

 

“Dừng tay.” 

 

Giọng nói tức giận của Lý Quân vang lên, hắn nhảy từ tầng hai của tháp Quan Sơn xuống. 

 

Cả con phố lập tức im bặt. 

 

Đoàn xe cũng dừng lại. 

 

Gã đàn ông cầm cây gậy chọc vào miệng Huyền Trần chân nhân còn đang dính máu chỉ vào Lý Quân. 

 

“Ngươi là ai? Tốt nhất đừng xen vào việc của người khác, chúng ta là người của nhà họ Kỷ, những người này đều là nô lệ mà nhà họ Kỷ mua về.” 

 

Lúc này, Lý Quân vô cùng tức giận. 

 

Hắn vẫn nhận ra gã đàn ông cầm gậy này, đây chẳng phải một trong số cướp ngựa mà hắn và Triệu Uẩn đã gặp sao. 

 

Lý Quân hiểu ra nhiều điều. 

 

Những kẻ được gọi là nô lệ mua về này, có lẽ căn bản không phải mua mà là bị bắt cóc tới. 

 

Phải rồi, một gia tộc có thể nuôi thổ phỉ thì sao có thể bỏ tiền túi ra mua nô lệ được.

eyJpdiI6IlptU1MzblB5WXFiNTVZelYxclozYkE9PSIsInZhbHVlIjoielwvd0RNc01BS0tJcCtOdEFoWGN0UytjVUZSc3VcLzBcLzBPNDNOeHJOTDVONVhtU0s4ZmRxbnZXUU1FUlRxZ2ZPciIsIm1hYyI6ImZmODU5ZmNiMTI5ZWVmMWJkY2YzZTliYWFiNmMxZDViZmM0MDY4OTlhYWVhY2E0NGUwNDI2NTk3MGYwMDAzODcifQ==
eyJpdiI6IkF2ck82QWFqcVpsZHBkSCtcL1NjVHZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZmekpuNDBHUnJVNExSdjNqdk1iV2JockQ3cWVaVFJ4a3RJXC9MM1JzRmRmVmZ5enM5cGxPSlFkMTdcL0dwSUhGclVic3pYYXNHRVN3RzZocFlWbmxnZ0pHeW83RzhmZ2Q3Q2trT2ZRTm92Y2dVYXVDSXFpVzU0aTdvSjMySzd6VXFMcUNLSU1HTlI2NFdHdnNwQmR2bXdZdzI1emlucjBXOVFNQlJFRWl3RWVOemRnbUlkSXZoS0QrYTRGdEoxbDk1TmpUUXc3NHFKUW9teHBsbmhDeVMrcGZPRStPeW1cL0p5MGJVMmJldmxhMm89IiwibWFjIjoiMjcyODI1Zjg1YmMwNWU1ODVjMzBjYjk5OTgxYjg2ZjhkMGRkNTZkMTYwNGQzZmUzMjViYjhjYzRlYzEwOTlkMyJ9


Hắn không ngờ sư phụ của Cố Nghiên là Huyền Trần chân nhân lại bị nhốt trong lồng sắt.

Advertisement
x