Thậm chí hắn ta còn chưa kịp vận dụng hết những pháp khí đó, đã bị Lý Quân giết chết. 

 

Bên kia, trận doanh Kiếm Minh lại bùng lên một tràng hoan hô. 

 

Lý Quân đứng trên lôi đài, ánh mắt đảo qua vị trí của đám người Dương Phục Ba, lạnh nhạt nói. 

 

"Tiếp theo là ai? Hoặc các ngươi xông lên hết đi.” 

 

Bầu không khí trầm mặc suốt một phút, Dương Phục Ba mới bất đắc dĩ bước ra. 

 

"Ngươi áp chế được Từ Khải Sơn, công pháp cao siêu, chúng ta tự thấy không bằng." 

 

Nghe hắn ta nói vậy, chủ của bốn thế lực lớn còn lại cũng lần lượt bước ra. 

 

Từ Khải Sơn cầm pháp khí bọn họ đưa mà vẫn chết trong tay Lý Quân, còn đánh đấm gì nữa? 

 

Dù mấy người bọn họ có cùng xông lên thì cũng không dám nói sẽ thắng được anh. 

 

"Không biết các hạ tên là gì? Từ nay về sau, Bắc Xương thành sẽ do sáu nhà chúng ta cùng làm chủ." 

 

Dương Phục Ba mở miệng hỏi. 

 

Vốn dĩ Bắc Xương thành đã có sáu vị chúa tể, lẽ ra Lý Quân phải là người thứ bảy. 

 

Nhưng Từ Khải Sơn đã chết, nhà họ Từ mất một cao thủ đỉnh phong, không còn tư cách cùng chủ trì Bắc Xương thành nữa. 

 

"Ta tên Lý Quân, Sát Thần Lý Quân." 

 

Đứng trên đài, Lý Quân chậm rãi nói ra tên của mình. 

 

Nghe thấy cái tên ấy, mọi người lại chấn động thêm lần nữa. 

 

Thì ra thanh niên này chính là Sát Thần Lý Quân từng làm chấn động Con Đường Thử Luyện gần đây. 

 

Đám người Dương Phục Ba bừng tỉnh. 

 

Thảo nào, bọn họ còn tưởng trong Chư Thánh Địa lại xuất hiện một yêu nghiệt nào đó, hóa ra lại là vị Sát Thần này. 

 

Trong phủ thành chủ. 

 

Lý Quân ngồi ở chủ vị, ngay cả thành chủ Bắc Xương thành là Dương Phục Ba cũng chỉ có thể ngồi bên cạnh. 

 

Trong giới tu đạo, kẻ mạnh làm vua. Thực lực của Lý Quân hoàn toàn áp đảo đám người Dương Phục Ba nên thân phận cao nhất. 

 

Ngồi hai bên là người của bốn thế lực lớn khác trong Bắc Xương thành. Những kẻ ngày thường mắt cao hơn đỉnh, lúc này chỉ biết nịnh bợ, lấy lòng Lý Quân. 

 

Đoạn Vô Nhai và Tuân Kháng cũng nhờ có quan hệ với Lý Quân mà có được một chỗ ngồi trong đại điện, trong lòng bọn họ cũng trăm mối cảm xúc đan xen. 

 

Lý Quân nhấc chén trà lên, ung dung nhấp từng ngụm. 

 

"Ngài Lý, từ nay một mình ngài sẽ hưởng ba phần thuế tu của Bắc Xương thành, phần còn lại thì mấy thế lực chúng ta chia nhau, ý ngài thế nào?" 

 

Dương Phục Ba suy tính hồi lâu mới mở miệng nói. 

 

"Được." 

 

Lý Quân gật đầu. 

 

Đối với chút thuế má này, thật ra anh cũng không quá để tâm. 

 

Nghe vậy, đám người Dương Phục Ba đều thầm thở phào. 

 

Nếu Lý Quân đòi độc chiếm năm phần mười, bọn họ cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo, may mà anh không tham lam đến thế. 

 

Lý Quân đặt chén trà xuống. 

 

"Lần này ta đến Bắc Xương thành, chủ yếu là để gặp tông chủ đương nhiệm của Thanh Hư Tông." 

 

"Chuyện này…” 

 

Dương Phục Ba khẽ lắc đầu, nói: 

 

“Thanh Hư Tông là tông môn ẩn thế, xưa nay không giao tiếp với bên ngoài. Cho dù với thân phận của ngài Lý, e rằng cũng rất khó gặp được tông chủ của bọn họ. Thậm chí bọn họ cũng sẽ không cho ngài bước vào cổng núi của Thanh Hư Tông.” 

 

Lý Quân nhíu mày. 

 

"Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?" 

 

"Vốn không có, nhưng gần đây vừa hay lại có một cơ hội. Vài ngày trước, một vị đệ tử chân truyền của Thanh Hư Tông đã xuất hiện trong Bắc Xương thành, hình như đang xử lý chuyện gì đó. Nếu có thể bắt mối được với người đó, có lẽ sẽ có cơ hội gặp được tông chủ Thanh Hư Tông." 

 

Nghe vậy, hai mắt Lý Quân sáng rực. 

 

“Vị đệ tử chân truyền này ở đâu? Nhanh mời hắn đến phủ thành chủ, ta muốn gặp hắn.” 

 

Nhưng Dương Phục Ba lại tỏ ra khó xử. 

 

“Thanh Hư Tông là thế lực siêu nhiên, e rằng hắn còn chả thèm nể mặt mũi của các thế lực trong Bắc Xương thành. Nếu ngài Lý muốn gặp hắn thì chỉ có thể chủ động đến cửa bái kiến.” 

eyJpdiI6ImpMbFhaMGhxR3loZzF1NWFWQW9WdFE9PSIsInZhbHVlIjoiXC8rRm9vZWRDdlBYc2RcL1dmMXFEZktiZlVRcXdsWFwvckIxeW5BVHlmWktkcjIySHZGRlRZRWhUNlRuYzVDemZ0MCIsIm1hYyI6IjAzZDUzYWIyY2Y1OWFlNDYyYjgxMTg3Y2JiYjNiZWY2ZmIxM2I0YTcwNTE0MDA1YjlkMWFiOGE3OWIzOWNhZTAifQ==
eyJpdiI6ImFncmFYQWw4MExtelIrYkdhUVQ4MEE9PSIsInZhbHVlIjoiUHlDanpTc1FtQWdCZUZ3Tk1od3pOa084WnI5NFA4NjNpU0lSMkNvZ2FyMVlPaTNsb0Nzd2JOQkptK0V1dHQrMkVqbjdOQWw0VG9iVjJYMnFQa1lzSDBUYm16RXdMV1VncThYaUZwaXhsUXRBN2E3MldGTnZqTTZsTGVUVDFRZk5LbWRmSWdFUFMways3UUlKendoc0NXR1pxXC85ODdDcE1aRmtOaGZvUkI4bzFjMHhMb1lUa2pacWlEam11dmNrU290WWtCbEhSZEdORktFa3hKdzVRblE9PSIsIm1hYyI6ImI5NWZjMDI0YzRmZTYxZWNmMmQ4NWVlMGIzNWNlOTA0ODkzYjA1ZTBiMWY5NTM2YjdlM2E2ZGU1NDdmMTM1NDUifQ==

Lý Quân nói.

Advertisement
x