Trong lòng tông chủ Hỏa Vân Tông đã rơi vào tuyệt vọng. 

 

 

   

 

Ông ta nhìn chằm chằm Lý Quân trên không trung rồi trầm giọng nói: “Rốt cuộc ngươi là ai?” 

 

   

 

Cường giả như vậy chắc chắn không phải kẻ vô danh. 

 

   

 

“Ta là người tới giết ông.” 

 

   

 

Ngay sau đó, đao quang từ trên không trung bổ xuống chém đôi tông chủ Hỏa Vân Tông. 

 

   

 

Tới tận lúc chết, ánh mắt ông ta vẫn đầy vẻ không thể nào tin nổi. 

 

   

 

Ông ta không biết mình chết trong tay ai, thậm chí cũng không biết vì sao Hỏa Vân Tông của ông ta lại kết thù oán với Lý Quân. 

 

   

 

Cái chết của tông chủ Hỏa Vân Tông đã gây ra náo động, đó là cường giả Thần Cảnh tầng thứ ba, một nhân vật tiếng tăm ở Thánh Địa. 

 

   

 

Đặng Thái ở phía bên kia đã hoàn toàn tuyệt vọng. 

 

   

 

Ngay cả Hỏa Vân Tông còn không dây vào nổi Lý Quân, Bắc Ưng Môn bị diệt cũng là lẽ đương nhiên. 

 

   

 

Sau khi giết tông chủ Hỏa Vân Tông, ánh mắt Lý Quân nhìn thẳng về phía Chu trưởng lão đang run lẩy bẩy. 

 

   

 

Vốn dĩ Chu trưởng lão còn muốn chạy trốn, nhưng lúc này ngay cả dũng khí bỏ chạy cũng không còn. 

 

   

 

“Còn ai nữa không? Gọi tiếp đi.” 

 

   

 

Giọng nói lạnh lẽo của Lý Quân vang lên. 

 

   

 

Chu trưởng lão sợ đến mức chân run lẩy bẩy, muốn khóc không ra nước mắt. 

 

   

 

Gọi người? Ông ta lấy gì mà gọi? Gọi thế nào? Còn ai để mà gọi? 

 

   

 

Tông chủ đã bị giết rồi. 

 

   

 

Mọi sức lực như bị rút cạn. 

 

   

 

“Phịch!” Ông ta ngã vật xuống đất, trong mắt chỉ còn nỗi tuyệt vọng vô tận. 

 

   

 

Chạy, chạy không thoát. 

 

   

 

Phản kháng, lại đánh không lại. 

 

   

 

Ngoài cam chấp nhận số phận thì còn có thể làm gì? 

 

   

 

“Nếu đã không gọi được người nữa, vậy thì ông có thể đi chết rồi.” 

 

   

 

Dứt lời, đao quang chém xuống. 

 

   

 

Một vị trưởng lão khác của Hỏa Vân Tông cũng khó thoát khỏi cái chết. 

 

   

 

Cuối cùng chỉ còn lại huynh đệ họ Nhiếp, Nhiếp Tích và Nhiếp Vinh. 

 

   

 

Lúc này, bọn họ đã vô cùng hối hận. 

 

   

 

Hôm nay vốn dĩ họ đang chiếm ưu thế, kết quả chỉ vì sai lầm chọc phải Lý Quân mà khiến tình thế hoàn toàn đảo ngược. 

 

   

 

“Phịch.” 

 

   

 

Hai anh em không hẹn mà cùng quỳ xuống đất. 

 

   

 

“Bọn ta sai rồi, đừng giết ra.” 

 

   

 

Thế nhưng đáp lại họ là ánh đao quang sắc bén. 

 

   

 

Hai cái đầu bay vụt lên không trung. 

 

   

 

Cảnh tượng này khiến đám người họ Nhiếp còn lại sợ tới nằm rạp xuống. 

 

   

 

Lý Quân cũng không tiếp tục ra tay với họ, mà nhìn về phía Đoàn Vô Nhai và những người khác. 

 

   

eyJpdiI6Im95ZnZjSmxCdjdUMHFNV1hZeG5WTXc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9pY1wvKzJnTmZKWHNEQXVjdHBiTlMrUEtPdHlQK1lqell6ellvaldhNEJCOWpQc3RySHJMSU11SENldEs5OTRRIiwibWFjIjoiODc5NWU1Mzk2YWY1ODRmODgwNmM0MzA0NjYzNThlYmQ0MTk3MjcyMjY5YTViZWEzZDM5MzkzNTE3YTE5ZDgzNSJ9
eyJpdiI6Im5rWTg5d2xhOW9yeUJvMXVtdUFlQ2c9PSIsInZhbHVlIjoicncrKzlDRDRcL3RmaTZcL2R5U1kzOTZMTVFYcU9rbVVIejV5WkxhbXlGWlhOM0tmYkVsb0NQUEFSWVF5WjRzM2E0QmFJY1RGSjdsUnkzaHJGcldPTDNKK1orNFZPVlRiSHY1ajhNTkppc2xcL2F6Wlc1UG85TWFvYnQrTjdMRmdGbkhLVWZsSXR4TG02NFJyYW9IREZ6OXREYXM5RGNUNjJ6alJUbGV5elZHRjZtU3cxSm4zY1wveStFV0huXC9sVVdkemE2NWhmXC80VGJDNWRBcXl4ZCs3b3VpNkVcL3A2bTFLSlN6XC9Rc3ZGRDY5VFJZcDBMdEFaNTMxclloM2ZubzZvbzV4TEtjSGZhVWhGNWJEcVlqME9NVFVhdVFtZkhPVWpnUlFacmpQakV5ZEthTW90VmFwOWczeDNXNXN0eG50ME5UXC80eHBQTFkzNVVZUyswSlFxcFg5bUI4T05oWERiTzZERFVKaTd4TmF0V0JnPSIsIm1hYyI6IjgwMmI4MTE2YTRmZWE5MzU3YTcwMDI5ODYxYTNmYTNhMmQ0MjliMjk2YTAxZDIwNjkwOWY2OGFlNTJkYWI0ZjEifQ==

Advertisement
x